In trang | Close Window

Bài dự thi: Đong đầy (Mèo Con)

In từ: ThotNot.com Forum
Đề mục: Thốt Nốt thân yêu
Tên diễn đàn: Cuộc thi: Viết về Thốt Nốt thân yêu (Đã kết thúc)
Mô tả diễn đàn: Cuộc thi Viết về Thốt Nốt (2008)
URL: http://forum.thotnot.com/forum_posts.asp?TID=7532
Ngày in: 25/11/2020 lúc 01:30


Chủ đề: Bài dự thi: Đong đầy (Mèo Con)
Gửi bởi: Admin
Tiêu đề: Bài dự thi: Đong đầy (Mèo Con)
Gửi ngày: 03/01/2009 lúc 07:55
Đong Đầy

Ò…ó…o…tiếng gà cất lên. Đằng đông trời hửng dần. Những bông hoa thược dược trong vườn cũng bắt đầu khoe bộ cánh rực rỡ của mình. Lũ chim sâu, chim chiền chiện cũng bắt đầu nhảy nhót trên cành và chiêm chiếp hót. Ngoài đường, tiếng xe máy, tiếng ôtô, tiếng nói chuyện của những người đi chợ mỗi lúc một ríu ran.Cỏ cây lại bồi hồi bắt đầu một sự sống mới mà không cần quan tâm đến trận mưa tối qua. Một ngày mới lại được bắt đầu từ những tia nắng ấm ấp chen qua kẻ lá của một buổi bình minh. Và nếu một bài hát được bắt đầu từ những nốt nhạc thăng trầm thì cuộc đời của con được đánh dấu bắt đầu từ những tiếng khóc “oe…oe” lúc con lọt lòng của mẹ thân yêu.

    Khi con cất lên tiếng khóc đầu tiên, lúc con bắt đầu mở mắt chào đón cuộc đời, người mà con nhìn thấy đầu tiên là mẹ thân yêu của con, là những người mà con yêu quí nhất; và mẹ đã đón lấy con bằng tình yêu vô hạn, những người thân yêu đã bế con bằng vòng tay âu yếm. Khi đôi chân bé nhỏ của con rụt rè bước đi những bước đầu tiên, lúc con cất lên tiếng nói đầu đời, lúc con gọi “mẹ”, khi con gọi “cha” con biết mẹ của con đã vui đến bật khóc, cha của con đã ôm chầm lấy con trong vòng tay to lớn và nồng ấm của người.

     Rồi con đã đến tuổi phải đi học. Lần đầu tiên trong cuộc đời, cũng giống như bao nhiêu đứa trẻ khác, con bắt đầu cảm thấy ngỡ ngàng và thấy sợ hãi, nhưng có lẽ cái lo lắng của con chỉ đơn thuần là cái lo lắng của một đứa trẻ chưa hiểu chuyện và nó không là gì với cái lo lắng của mẹ. “Liệu con có thích ứng được với một môi trường mới? Con có bị người khác bắt nạt không? Con sẽ trải qua nhũng ngày như thế nào ở trường khi không có mẹ?....” có đó là những câu hỏi đã vang lên trong đầu của mẹ và có lẽ cũng chính nó đã khiến mẹ của con trằn trọc suốt đêm đến mất ngủ. Và rồi trong cái lần đầu tiên đó, mẹ đã nắm lấy tay con, dắt đi trên con đường mòn dài thân thuộc dẫn đến trường. Một lần nữa, đôi chân bé nhỏ lại run lên trước một môi trường lạ lẫm. Và có lẽ con sẽ không quên đôi mắt của mẹ đã lo lắng và dõi theo con từng bước khi con rời tay mẹ để bước qua một cánh cỗng mới, cánh cỗng của tri thức.

      Bước qua cánh cỗng là bước vào một thế giới mới, mới mẻ và xa lạ quá! Trước một không gian ồn ào và náo động, con thấy mình thật chơi vơi như nai con bị lạc mẹ giữa một khu rừng rộng lớn. Hốt hoảng và sợ hãi đã khiến con phải bật khóc. Rồi thấp thoáng như một bà tiên trong những câu chuyện cổ tích của mẹ, cô giáo xuất hiện. Cô đã đón lấy con, đã dỗ dành con bằng vòng tay âu yếm, cô nhìn con với ánh mắt dịu hiền,trìu mến và thân thương. Ấm áp như bàn tay của mẹ, bàn tay của cô nắm lấy bàn tay bé xíu của con dắt con bước vào thế giới mới này, thế giới có thầy cô và bè bạn. Có lẽ vì cảnh ngộ mà con nhanh chóng quen được bạn mới mẹ ạ. Bạn bè của con nhìn con bằng ánh mắt nhẹ nhàng, cười với con nụ cười đồng cảm…Và lần đầu tiên mẹ ạ,con đã nhận được những món quà từ người khác, con được bạn bè chia cho viên phấn lúc tập viết chữ, con được bạn bè chia cho viên kẹo để cùng ăn…và rồi như bị mua chuộc, con đã bắt đầu cảm thấy quen dần và thích thú với không khí ốn ào và náo nhiệt này. Con đã cười khi bạn bè trò chuyện và chơi đùa cùng con; con giận dữ khi bị người khác chọc phá; con thấy mình hạnh phúc biết bao khi được thấy cô, bạn bè và những người xung quanh quanh tâm đến con.

              Thời gian vùn vụt như thoi mạ ạ, mới đây mà con đã không còn là một cô bé như ngày nào vẫn hay khóc nhoè với mẹ mẹ nữa, con  đã bước vào một ngưỡng cửa mới, ngưỡng cửa của một học sinh cuối cấp Trung Học Phổ Thông.

                Một học sinh lớp 12 thế nhưng mẹ ạ, với mẹ con vẫn thích làm nũng để mẹ dỗ dành, với thầy cô con vẫn thích được là một đứa học trò bé bỗng và với bạn bè con vẫn thích được như trước đây, được cùng ăn bánh kẹo, cùng chơi đùa và cảm thấy giận dữ khi bị chọc phá.

              Một học sinh lớp 12 thế nhưng thực sự con chưa hiểu gì về cuộc sống mẹ ạ. Con vẫn chỉ là một đứa trẻ không hơn không kém luôn được gia đình, thầy cô và bạn bè che chở chưa một lần con va chạm với cuộc sống, với cuộc đời này.. Và rồi đây chỉ còn khoảng sáu tháng, chỉ còn lại 15.552.000 giây nữa để con được là một đứa học trò bé bổng, để con được chơi đùa cùng bạn bè dưới mái trường thân yêu, mái trường mà con đã gắn bó suốt bảy năm trời, một không danh tiếng nhưng nó là cả một thế giới của con và mẹ, mái trường THPT Trung An.

              Và một lần nữa con lại sắp bược qua một cánh cửa nữa, cánh cửa của cuộc đời con. Rồi thật tự nhiên con cảm thấy lo lắng và sợ hãi giống như lần đầu tiên con đi học, Thế nhưng lần này mọi thứ khác hẳn mẹ ơi. Cái cảm giác sợ hải lo lắng tràn ngập trong tim của con, nó khiến con như bị ngộp, nó làm con không tài nào thở được. Và nếu như con được ông Bụt cho một điều ước, con ước gì lần này mẹ có thể nắm lấy tay con và dẫn con đi đến tận cùng cánh cỗng của cuộc đời tự mình bước qua cánh cửa đó và tự mình bước tiếp con đường của cuộc đời con. Con thật sự rất sợ mẹ ơi! Không biết rồi cánh cỗng của cuộc đời con sẽ mở ra như thế nào? Không biết con đường mà con sắp phải đi sẽ ra sao? Liệu con có vào được đại học để thực hiện ước mơ của con là trở thành một nhà giáo về dạy các em nhỏ, để không còn nhìn thấy em nhỏ nào phải chịu cảnh thất học giống như mấy đứa trẻ làng mình, để không còn nhìn thấy cảnh một gia đình vì cái ăn mà xào xáo không yên…hay rồi cuộc đời con sẽ rẽ sang một bước ngoặc khác?...con cũng không biết nữa! Và cũng không giống với cái lần đầu tiên con đi học ấy, lúc ấy giấc ngủ với con nhẹ nhàng như ăn một que kem, mút một viên kẹo vậy. Còn lần này, ngủ thật sự khó khăn với con, lần đầu tiên trong đời con đã hiểu thế nào là bị mất ngủ. Có lẽ đó là một điều tự nhiên mà bất cứ một học sinh cuối cấp nào cũng trải qua thôi, có lẽ nó giống như cái cảm giác thời tiết vào lúc giao mùa vậy. Con đã quen rồi cảm giác mát mẻ, dể chịu của mùa thu nên con thật sự thấy không quen trước cái lạnh lẽo, khắc nghiệt của mùa đông. Nhưng không sao cả, vì con hiểu rằng khi con lạnh con đã có áo len của mẹ đan cho con, con đã có bếp lửa của gia đình, con đã có hơi ấm từ thầy cô, từ bạn bè và con đã có niềm vui từ bài vở…

         Mười hai năm, một khoảng thời gian không phải ngắn nhưng cũng không dài so với cuộc đời một con người, ấy thế mà đã làm nên bao điều kỳ diệu, đã nhẹ nhàn tạo nên và tô đẹp biết bao cuộc đời bé bỗng. Dù con không thể đoán trước được những điều sẽ xảy đến vái cobn trong tương lainhưng con sẽ vững bước mà đi mẹ ạ vì con biết con không chỉ một mình, vì con biết sau lưng con luôn có người thân, thầy cô, bè bạn… và con biết tất cả mọi người sẽ luôn bên con khi con cần. Nếu trên thế gian này thật sự có phép thuật, con sẽ bắt lấy cái thứ phép thuật đó. Và xin mẹ hãy cho phép con được một lần ích kỉ, cho con dùng cái thứ phép nhiệm màu đó để con giữ mãi những tình cảm thân yêu của tất cả mọi người dành cho con, để cuộc đời con mãi được “đong đầy”, đong đầy tình cảm, đong đầy những kỷ niệm của cuộc đời con!!!...

Mèo Con
Mã số: TN 15



In trang | Close Window