ThotNot.com Forum Trang chủ
Trang chủ diễn đàn Trang chủ diễn đàn > Thốt Nốt thân yêu > THỐT NỐT QUÊ TÔI > Tâm sự người xa quê
  Chủ đề mới Chủ đề mới RSS Feed - Ngày Xửa Ngày Xưa
 Ban quản trị   Hỏi đáp Hỏi đáp  Tìm kiếm trong diễn đàn   Đăng ký Đăng ký  Đăng nhập Đăng nhập

Ngày Xửa Ngày Xưa

 Trả lời Trả lời
Tác giả
Nội dung
  Chủ đề Tìm kiếm Chủ đề Tìm kiếm  Lựa chọn cho chủ đề Lựa chọn cho chủ đề
Topaz View Drop Down
Thành viên cấp 4
Thành viên cấp 4
ảnh đại diện

Tham gia: 01/08/2007
Đang ở: Vietnam
Trạng thái: Offline
Point: 299
Quản lý bài Quản lý bài   Cám ơn (0) Cám ơn(0)   Trích dẫn Topaz Trích dẫn  Trả lờiTrả lời Direct Link To This Post Chủ đề: Ngày Xửa Ngày Xưa
    đã gửi: 22/11/2008 lúc 08:11
 
Ngày xưa nước nổi.

Đã hơn 60, ngày nào ông Ngoại cũng lặn sông trước sân nhà mình, hì hục hì hục đặt vài cái lờ (rọ) khi dòng chảy bớt xiết. Mùa này ruộng nhà mình ngập nước và rảnh rỗi. Tôm cá ngợp trời, ngày nào ông Ngoại cũng mang về những con tôm đất, tôm càng to tướng, không biết tôm đâu mà nhiều thế, tôm từ trời và đất sinh ra. Con còn nhỏ lắm, được cưng lắm vì không có Mẹ ở nhà, Ba thì đâu mất rồi. Bà Ngoại lúc nào cũng thưởng con những cái càng tôm to nhất, ngọt lừng như nước sông Bờ Ao và to bằng đầu đũa. Buổi cơm nhà mình hầu như chỉ toàn tôm với cá, con hay bị đòn vì cầm đũa tay trái, cứ đánh thì con chuyển tay phải, rồi khóc, rồi lén lén chuyển qua tay trái. Ông Ngoại cấm dùng tay trái vì sợ con sẽ ngược đời, tay trái con cứ thế bị đòn, giờ con vẫn dùng tay trái và con ngược đời.

Ngày xưa nước cạn.

Con theo cậu ra đồng khi trời còn những ngôi sao sáng rực. Lần đầu ra đồng, đứa trẻ ngủ chưa thẳng giấc cứ hồ hởi vì chưa biết đồng ra sao, mắt hí ngơ ngác nhìn hai bờ đê thăm thẳm, miệng liên hồi: Khi nào tới ruộng nhà mình? Ruộng nhà mình bao la hơn con tưởng, lúa đầy hai con mắt, mùi rơm rạ thơm nức mũi. Những chiếc máy suốt vĩ đại rầm rập rầm rập, con say mê nhìn từng ngóc ngách của những chiếc máy suốt, lúa văng tứ tung vương vãi ra đất. Con tiếc, con nhặt từng nhúm nhỏ, từng nhúm nhỏ cho vào lòng bàn tay nhỏ xíu, rồi con đổ vào các thúng lúa. Cả nhà mình da cháy, mồ hôi lã chã, ánh mắt ngời ngời vàng ươm màu của lúa. Ruộng nhà mình giờ con không biết ở đâu.

Ngày xưa lũ.

Con cùng đám bạn trong xóm bơi xuồng dọc những dòng nước nhỏ, con đi hái cà na và bông điên điển. Cà na mùa này chín vàng ươm, trái chín rụng đầy kênh. Bà Ngoại có dặn cà na không nên hái, phải rung cây, trái rụng mới thật là chín, ăn sẽ không chát và đắng. Không ai trồng cà na, cà na tự nhiên nó có, nó cứ bám chặt vào đất bờ kênh, mỏng manh nhưng trường tồn. Không ai buồn hái cà na ăn ngoài lũ trẻ xóm mình, ấy thế mà nó là đặc sản ngọt lịm và thơm lừng với con. Bờ ruộng bạt ngàn bông điên điển, vàng kín bầu trời chiều hôm. Những nhánh bông điên điển đu đưa mời gọi, gọi con vào giấc mơ mát rượi. Bông điên điển sẽ cho 1 nồi canh chua với tép ngon nhất xứ. Vậy mà có bao giờ Ông Bà Ngoại nấu những bông điên điển con hái về đâu. Lâu rồi con không thấy cà na và bông điên điển nhà mình.

Ngày xưa đêm sau mưa.

Tiếng ếch nhái vang trời gọi đêm, chúng gọi nhau đoàn tụ ngoài vườn nhà mình sau 1 ngày mưa bão mịt mù. Con lại theo các Cậu ra vườn, con sợ lắm, sợ bụi rậm đột ngột có một con gì nhỏ xíu nhảy ra, sợ một con gì đó cắn vào chân, con sợ rắn lắm nhưng vẫn cố đi theo để "soi nhái" với các Cậu. Đầu Cậu gắn chặt 1 chiếc đèn pin nhỏ xíu, Cậu quay đến đâu góc vườn sáng đến đó, đột nhiên bụi cây động đậy, tay cầm chỉa ba, Cậu sẽ xiên thẳng . . . Gần hết đêm, nhà mình quây quần với nồi cháo hành và cóc, nhái, ếch, ểnh ương, chàng hiu . . . , ánh đèn măng-xông leo lắt. Con nhái xanh đẹp lắm, con không bao giờ muốn Cậu làm thịt nó. Con không nhớ mùi vị cháo hành nhà mình, nhưng chỉ thoang thoảng rằng nó ngọt lắm, ngọt như đêm mưa rì rầm ngoài vườn, mát lạnh.

Ngày xưa nắng.

Con nhút nhát lạ kỳ, tụi bạn trong xóm nó bì bõm ì đùng dưới sông, con ngồi trên cầu ván, nhìn nước, con kênh thấy bờ bên kia mồn một mà sao bao la hùng vĩ. Con sợ tập lội, con khóc mỗi khi Dì lôi ra giữa sông, Ông Ngoại lại đánh đòn. Tụi bạn nó biết bơi, nó đùa giỡn trên những thân cây chuối hột Bà Ngoại mới đốn để lấy buồng đã chín. Con lại ngồi cầu ván, thèm ôm cây chuối giữa dòng Bờ Ao, thả trôi mãi theo dòng nước lớn, tới bến nhà Dì Sơn, con sẽ lại leo lên bờ cùng cây chuối, quay về cầu ván nhà mình thả tiếp. Cứ thế, con bám vào đám sậy và chuyền sang gốc sung, chứ không dám lội ra xa. Một ngày, Dì con bên kia bờ kênh vẫy tay gọi con qua đó xúc hến và mò cá rô biển (con cá từa tựa cá rô, ở sông nhưng cứ gọi là cá rô biển), tim con thình thịch, con nhào ra sông, con sợ bị đòn, con bơi, con bơi mãi và đã tới tay Dì. Ông Ngoại trên bờ cười móm xọm, con thì khóc. Giờ con vẫn còn sợ nước nhưng con đã là tay lội cừ khôi.

Ngày xưa đêm nước nổi.

Đèn dầu nhà mình đã tắt, ngoài vườn bốn bề loang loáng ánh trăng òa trên mặt nước. Con ngồi chưa ngủ, nhìn ra trời đêm qua song cửa sổ bằng gỗ cây gòn. Đêm lạnh ngắt, im phăng phắt và thăm thẳm, con thấy mình như trên hòn đảo nhỏ, rồi con thấy lọt thỏm, con thấy mình chìm, chìm ngút ngàn, đủ thứ cảm giác độc địa, con nhớ Mẹ. Con không biết Mẹ ở đâu, con gần quên mặt Mẹ rồi, con lại nhìn trăng dưới nước, thoắt ẩn thoắt hiện.



Sửa bởi Topaz - 22/11/2008 lúc 21:24
Tèo Bờ Ao
Lên trên
 Trả lời Trả lời
  Chia sẻ   

Đến diễn đàn Tôi có thể làm gì? View Drop Down

Web ThotNot
Web ThotNot.com Forum
Copyright © 2002-2018, ThotNot.com Forum - Diễn đàn đồng hương Thốt Nốt
Phát triển bởi tất cả các thành viên ThotNot.com, ThotNot.net
Địa chỉ liên hệ: adminthotnot.net