ThotNot.com Forum Trang chủ
Trang chủ diễn đàn Trang chủ diễn đàn > Thốt Nốt thân yêu > THỐT NỐT QUÊ TÔI > Cuộc thi: Viết về Thốt Nốt thân yêu (Đã kết thúc)
  Chủ đề mới Chủ đề mới RSS Feed - Bài dự thi: Thốt Nốt ơi! Tôi sẽ về (Mây Trắng)
 Ban quản trị   Hỏi đáp Hỏi đáp  Tìm kiếm trong diễn đàn   Đăng ký Đăng ký  Đăng nhập Đăng nhập

Bài dự thi: Thốt Nốt ơi! Tôi sẽ về (Mây Trắng)

 Trả lời Trả lời
Tác giả
Nội dung
  Chủ đề Tìm kiếm Chủ đề Tìm kiếm  Lựa chọn cho chủ đề Lựa chọn cho chủ đề
Admin View Drop Down
Quản trị diễn đàn
Quản trị diễn đàn
ảnh đại diện

Tham gia: 10/01/2006
Trạng thái: Offline
Point: 2193
Quản lý bài Quản lý bài   Cám ơn (0) Cám ơn(0)   Trích dẫn Admin Trích dẫn  Trả lờiTrả lời Direct Link To This Post Chủ đề: Bài dự thi: Thốt Nốt ơi! Tôi sẽ về (Mây Trắng)
    đã gửi: 06/11/2008 lúc 22:48

 THỐT NỐT ƠI! TÔI SẼ VỀ

Tôi 18 tuổi- hoài bảo với tương lai, mộng mị với yêu thương. 70 tuổi Nội- cằn cõi với tuổi già chiếc bóng. Nội chỉ có mình Ba và Ba chỉ có một mình tôi. Tôi-  Cô con gái cưng của 2 thế hệ trong ngôi nhà nhỏ đầm ấm bên dòng sông Cái hiền hoà. Tôi lớn lên theo tiếng ru à ơi của Nội và đôi tay chai sần của Ba. Mẹ đã mất khi tôi vừa lọt lòng. Nội già hẳn đi khi phải đảm đương vai trò của một người Bà, một người Mẹ. Còn Ba thì vùi nỗi đau vào công việc và xé lòng khi ngắm đứa con  thơ vô tư ngậm bình sữa ngủ say.  Càng lớn tôi càng phỏng phao xinh đẹp như dòng sông Thốt Nốt hiền hoà chảy mang phù sa bồi đắp những vườn trái cây ngọt ngào. Tôi xinh đẹp bao nhiêu thì Nội héo hon vì những lo toan của trách nhiệm và tuổi già. Ước mơ lớn nhất của Nội là tôi sẽ trở thành một cô giáo trường làng để được gần Nội, gần Ba. Nội ươm mầm tương lai của Tôi bằng những luống rau xanh tốt trồng sau hè, Nội vun vén từng gốc bưởi trĩu quả để hàng ngày quảy gánh ra chợ bán kiếm tiền lo cho Tôi ăn học. Những quả bưởi chín thơm vị  quê hương, ngọt ngào tình cảm Nội dành cho Tôi. Tôi cảm nhận tất cả hương vị đó, Tôi yêu và yêu tất cả những gì thuộc về Tôi, thuộc về nơi tôi lớn và sinh ra, nơi quê hương gắn bó tuổi thơ đầm ấm của Tôi. Nhưng tôi như cánh én nhỏ thích vẫy vùng trên bầu trời xanh bao la, dệt bao mơ ước của tuổi thần tiên. Lần đầu tiên Tôi cãi lời Nội.

Nghe tin Tôi đậu Đại học Sài gòn, Ba mừng lắm, còn Nội chẳng nói gì. Ngày hôm đó Nội không ăn cơm, và hình như Nội khóc. Giọt nước mắt của tuổi già không sóng sánh mà cằn khô, rời rạt. Nội giận Ba sao để tôi đi học xa, và giận đứa cháu sao nỡ  để bà phải một mình nơi quê nhà hiu quạnh.  Tôi biết Nội buồn nhưng cái cảm giác đậu Đại học đã làm tôi lâng lâng như đứa trẻ, suốt ngày cứ tung tăng chạy khoe với hàng xóm với bạn bè, vui say bên những bữa tiệc chia tay hoành tráng, bỏ bữa cơm Nội nấu sẳn chờ. Ngày Ba đưa tôi lên sài gòn học, Nội cũng tất bật thu xếp quần áo và những thứ cần cho một đứa con gái đi học xa. Nội ôm tôi vào lòng và dặn dò tỉ mỉ. Trong vòng tay Nội, Tôi bỗng yếu ớt và chùng chân trước những tương lai sắp tới. Tôi khóc như đứa trẻ. Nội cười hiền vỗ về. Nội bảo tôi phải gắng lo học, Nội ở nhà đã có Ba kề cận. Có ai hiểu Nội bằng tôi chớ. Nội cười đễ trấn an Tôi, để chứng tỏ mình là chỗ dựa tinh thần cho cháu.

Ai đó đã từng bảo: “Người già cũng như con nít sống lâu năm”. Nội tôi là thế đó. 70 tuổi bỗng dưng lo sợ vẫn vơ. Sợ chết, sợ cô đơn, sợ giấc ngủ dài đến vô tận và điều lo sợ nhất là đứa cháu còn nhỏ dại, nó sẽ ra sao khi không có bà bên cạnh.

Tôi vẫn đều đặn gọi điện về hỏi thăm sức khoẻ của  Ba và Nội. Ba nói mỗi lần nghe  giọng nói của Tôi re ré, nhí nhảnh là Nội mừng lắm, mỗi lần như thế Nội ăn ngon và ngủ ngon hơn. Bữa cơm nào Ba và Nội cũng đem Tôi ra làm chủ đề bàn tán. Kết thúc bữa ăn là niềm tự hào, xen lẫn niềm hạnh phúc. Ôi! Tôi hạnh phúc đến choáng ngợp. Tôi có tất cả, có Ba, có Nội và có những người bạn thân nơi quê nhà, có dòng sông Cái tắm mát bao con người quê chất phác. Tôi tự cho mình là trung tâm, là niềm vui của 2 con người. Tôi-  Người con của quê hương Thốt Nốt thân yêu, người bạn của dòng sông Thốt Nốt  hiền hoà.

Chiều nay Sài Gòn bỗng dưng mưa tầm tã. Mưa như trút nước. Tôi hối hả trong dòng người chạy loạn vì mưa. Chuông điện thoại reo. Tôi đang vuớng víu với cái áo mưa ướt sủng và đôi chân cuống cuồng trong cơn mưa xối xả nên không thể dừng lại nghe điện thoại. Tôi làu bàu: “Ai gọi giờ này không biết nữa. Nếu có chuyện gì cần thiết thì họ sẽ gọi lại thôi. Có chuyện gì thì về nhà hẳn tính”. Về đến nhà đã 12 giờ trưa. Vừa lạnh run và đói, tôi ăn vội tô mì và lăn kềnh ra ngủ say như chết, quên hẳn cú gọi điện nhỡ vừa rồi. Khi tỉnh dậy đã 2 giờ chiều. 1 cuộc gọi bị nhỡ và 1 tin nhắn. À số máy quen thuộc của Ba. Tôi nôn nóng mở tin nhắn: “Nội bệnh nặng, con về mau”. Mắt tối sầm, bước chân loạng choạng. Tay run rẩy vớ vội chiếc cặp và đón xe đò về Thốt Nốt. Tôi biết Nội đã bệnh hơn tuần nay nhưng vì bận thi nên tôi khôg thể về thăm được, vả lại Ba cứ bảo hãy yên tâm thi cử vì Nội chỉ bệnh nhẹ thôi, bệnh của tuổi già khi trái gió trở trời. Tôi nghĩ mọi việc sẽ ổn và chỉ lo mỗi việc học.

Quãng đường hơn 180 km, thông thường  xe chạy khoảng 5 giờ đồng hồ là đến nơi. Xe chạy tốc độ như mọi khi nhưng sao hôm nay Tôi có cảm giác nó đang bò chầm chậm, con đường càng chạy càng dài thăm thẳm. Ngồi trên xe, lòng Tôi như lửa đốt. Tôi suy nghĩ mông lung và bất chợt rùng mình: “ Lạy trời, Nội sẽ không sao!”.  Tôi giận chính mình.   

10 h tối Tôi mới về đến nhà. Nội nằm yếu ớt trên chiếc bộ ngựa củ kỉ. Thân hình héo hon, hơi thở mệt nhọc, Nội nghe tiếng bước chân của Tôi, nghe rõ tiếng khóc nghẹn ngào của Tôi nhưng Nội không thể mở mắt nhìn Tôi, bàn tay yếu ớt không thể nắm chặt tay tôi như hồi xưa Nội thường cầm bàn tay nhỏ nhắn tập cho tôi bước những bước đi đầu tiên và bàn tay ấy lại vuốt ve xoa dịu vết đau khi Tôi bị té. “Nội ơi! Con về rồi nè. Nội ơi!”. Tôi khóc nức nở, nước mắt nhạt nhoà, hình ảnh Nội cứ chập chờn thoát ẩn, thoát hiện. Ba ôm tôi vào lòng trấn an. Tôi ngất đi trong vòng tay ấm áp của Ba.

Tôi bị đánh thức bởi tiếng ồn ào trong nhà. Nhà tôi hôm nay có gì mà mọi người đến đông thế? Tôi cố gắng gượng dậy để trả lời cho thắc mắc của mình. Vừa mở cửa phòng, Tôi chết lặng tại chổ. Tôi thét lên và quỳ sụp dưới cỗ quan tài lạnh lùng nằm giữa nhà. “Nội ơi! Sao Nội bỏ con. Con đã về với Nội đây. Con đã về rồi mà. Nội có vui không Nội. Nội ơi, Nội…”. Giọt nước mắt của Tôi hoà với giọt nước mắt của Ba chan chứa. Lần đầu tiên tôi thấy Ba khóc. Giọt nước mắt của một già, một trẻ  cứ thế tuôn trào. Không nỗi đau nào xé lòng hơn khi nhìn người thân yêu nhất vĩnh viễn ra đi.

Tôi xin phép nghỉ học 2 tuần để ở nhà cúng tuần cho Nội và để chia sẽ nỗi đau cùng ba. Ngôi nhỏ mà sao hôm nay nó rộng thênh thang và  im ắng đến lạnh lùng.

Tôi nhũ lòng mình sẽ không bao giờ khóc nữa. Tôi không muốn Ba phải đau lòng khi nhìn thấy con gái đau đớn, vật vã. Trãi qua 2 cú sốc, Ba tôi tóc đã bạc màu, đôi mắt thâm quầng những đêm mất ngủ. Giờ đây, Tôi đã là trụ cột chính trong gia đình. Tôi phải cứng rắn và sẽ  sống xứng đáng để nơi chín suối Nội sẽ an lòng. Mỗi lần nhớ Nội, Tôi ra bờ sông Cái ngắm những chiếc thuyền ghe xuôi ngược như gởi gắm lòng mình với người đi xa.

1 năm nữa Tôi tốt nghiệp đại học. Tôi đã có kế hoạch cho tương lai của mình. Thốt Nốt ơi! Tôi sẽ trở về. Đôi tay Tôi đủ cứng cáp để che chở những người thân yêu nhất, Tôi sẽ góp phần nhỏ nhoi cùng con người Thốt Nốt vun đắp cho quê hương càng giàu mạnh. Và một điều đơn giản, ở quê hương Thốt Nốt tôi có Nội, có Ba, có bạn bè thân yêu và có cả ước mơ sâu thẳm. Thốt Nốt ơi! Nội ơi! Con sẽ về!.

MÂY TRẮNG
Mã số : TN10


Sửa bởi Admin - 06/11/2008 lúc 22:53
Bài này được cám ơn bởi: Bac Chu,Hạ Xưa,Buiquocdat,nhtthanh2010,ThaoUyen,ThotNot,Camgiactudau,alonestar,tulan,Lily,hoa xuong rong,Hồ Xuân Dung
Lên trên
Hồ Xuân Dung View Drop Down
Thành viên cấp 3
Thành viên cấp 3


Tham gia: 05/06/2007
Đang ở: Vietnam
Trạng thái: Offline
Point: 500
Quản lý bài Quản lý bài   Cám ơn (0) Cám ơn(0)   Trích dẫn Hồ Xuân Dung Trích dẫn  Trả lờiTrả lời Direct Link To This Post đã gửi: 07/11/2008 lúc 23:51
Híc! Đọc bài này tự dưng nhớ nội quá. Cảm động thật Cry.
http://www.phongsuvietnam.com
Bài này được cám ơn bởi: Bac Chu
Lên trên
Lily View Drop Down
Thành viên cấp 7
Thành viên cấp 7
ảnh đại diện

Tham gia: 09/12/2006
Đang ở: Vietnam
Trạng thái: Offline
Point: 909
Quản lý bài Quản lý bài   Cám ơn (0) Cám ơn(0)   Trích dẫn Lily Trích dẫn  Trả lờiTrả lời Direct Link To This Post đã gửi: 10/11/2008 lúc 09:58
Đọc bài của Mây Trắng làm L nhớ người Nội quá cố đã xa tôi 3 năm rồi Cry. Cảm giác mất người thân yêu đầu tiênCry, Nội đã ko chờ tôi, Nội đã đi trước khi tôi chưa kịp về... lúc đó tâm trạng tôi cũng như Mây Trắng, con đường từ TpHCM tới Thốt Nốt sao bỗng dưng kéo dài ra không tưởng....
Lên trên
tulan View Drop Down
Thành viên cấp 7
Thành viên cấp 7
ảnh đại diện

Tham gia: 24/05/2006
Đang ở: Taiwan
Trạng thái: Offline
Point: 859
Quản lý bài Quản lý bài   Cám ơn (0) Cám ơn(0)   Trích dẫn tulan Trích dẫn  Trả lờiTrả lời Direct Link To This Post đã gửi: 10/11/2008 lúc 11:54

Đọc xong bài viết nước mắt  của tulan đã rơi lúc nào không biết nữa , hai tiếng "nội ơi" tulan cũng đã vĩnh viễn không còn được kêu nữa rồi

                 Thân viễn xứ cô đơn nơi xứ lạ
                 Nhớ quê nhà hai dòng lệ tuông rơi
                 Ngày ra đi nội nước mắt dâng tràn
                 Đưa cháu nhỏ một thân về đất khách
Lên trên
ThaoUyen View Drop Down
Thành viên cấp 5
Thành viên cấp 5
ảnh đại diện

Tham gia: 23/05/2006
Đang ở: Canada
Trạng thái: Offline
Point: 486
Quản lý bài Quản lý bài   Cám ơn (0) Cám ơn(0)   Trích dẫn ThaoUyen Trích dẫn  Trả lờiTrả lời Direct Link To This Post đã gửi: 17/11/2008 lúc 10:09
Cám ơn bài viết rất cảm động của Mây Trắng. Uyên không còn Nội lúc còn nhỏ, nhưng bài viết làm Uyên rất nhớ Ba. Chúc những ước mơ và hoài bão của bạn thành hiện thật.

"KIND WORDS CAN BE SHORT AND EASY TO SPEAK, BUT THEIR ECHOES ARE TRULY ENDLESS" - MOTHER THERESA
Lên trên
 Trả lời Trả lời
  Chia sẻ   

Đến diễn đàn Tôi có thể làm gì? View Drop Down

Web ThotNot
Web ThotNot.com Forum
Copyright © 2002-2018, ThotNot.com Forum - Diễn đàn đồng hương Thốt Nốt
Phát triển bởi tất cả các thành viên ThotNot.com, ThotNot.net
Địa chỉ liên hệ: adminthotnot.net