ThotNot.com Forum Trang chủ
Trang chủ diễn đàn Trang chủ diễn đàn > Trung tâm Giải trí Thốt Nốt > GÓC VĂN - THƠ > Thơ sưu tầm
  Chủ đề mới Chủ đề mới RSS Feed - Núi,biển, em và anh
 Ban quản trị   Hỏi đáp Hỏi đáp  Tìm kiếm trong diễn đàn   Đăng ký Đăng ký  Đăng nhập Đăng nhập

Núi,biển, em và anh

 Trả lời Trả lời
Tác giả
Nội dung
  Chủ đề Tìm kiếm Chủ đề Tìm kiếm  Lựa chọn cho chủ đề Lựa chọn cho chủ đề
Thanh Nhàn View Drop Down
Thành viên cấp 2
Thành viên cấp 2
ảnh đại diện

Tham gia: 09/09/2006
Đang ở: Xì Gòn
Trạng thái: Offline
Point: 143
Quản lý bài Quản lý bài   Cám ơn (0) Cám ơn(0)   Trích dẫn Thanh Nhàn Trích dẫn  Trả lờiTrả lời Direct Link To This Post Chủ đề: Núi,biển, em và anh
    đã gửi: 22/09/2006 lúc 22:49
Ở một nơi núi thò chân xuống biển
Khoảng trắng nhỏ nhoi là bãi cát ta ngồi
Anh yêu núi còn em thì thích biển
Tự bao giờ núi và biển sánh đôi

Núi với biển cứ nhoài người ra mãi
Biển xô vào nên sóng vỗ âm vang
Anh yêu núi, anh ngồi ngăn sóng lại
Em dang tay, sợ núi lăn ra dần

Bãi cát ta ngồi nhỏ nhoi như vạt áo
Là đại dương của biển đấy em ơi
Là lũng thấp, đèo cao núi không leo nổi
Biển kề bên mà chẳng thể ôm vào

Cái khoảng cách giữa hai ta cũng vậy
Một gang tay dù vời vợi muôn trùng
Em xích lại hay chờ anh xích lại
Biển xô vào sao núi cứ phân vân ?

Nếu lỡ hẹn biển vẫn nằm nguyên đấy
Sóng ra khơi, rồi sóng lại quay về
Núi giận dỗi, núi chẳng đi đâu được
Trói buộc rồi tình ái với nhiêu khê

Em yêu biển nhưng em không là biển
Khi xa nhau đâu biết lối quay tìm
Anh yêu núi và anh không là núi
Bước chân nào đứng lại với thời gian

Cho nên núi dẫu thò chân xuống biển
Vẫn chừa ra một khoảng trắng ta ngồi
Anh yêu núi còn em thì thích biển
Vẫn để dành một nỗi nhớ chia đôi!
Tìm ra tựa bài thơ rồi....Cảm ơn chú admin nhá


Sửa bởi Thanh Nhàn - 23/09/2006 lúc 06:16
b có 5 chữ b: bong bóng bay bị buộc
Lên trên
Admin View Drop Down
Quản trị diễn đàn
Quản trị diễn đàn
ảnh đại diện

Tham gia: 10/01/2006
Trạng thái: Offline
Point: 2188
Quản lý bài Quản lý bài   Cám ơn (0) Cám ơn(0)   Trích dẫn Admin Trích dẫn  Trả lờiTrả lời Direct Link To This Post đã gửi: 23/09/2006 lúc 01:07

Nếu không lầm tựa bài này nằm ngay ở câu đầu : mt nơi núi thò chân xung bin

Có 1 câu chuyện về bài thơ này.

Khi Núi Thò Chân Xuống Biển

Em yêu núi còn anh thích biển
Tự bao giờ, núi và biển sinh đôi
Thơ Nguyễn Nhật Ánh

Thằng Nam thô bạo gãi mạnh dưới lòng hai bàn chân tôi :

- Dậy, dậy, dọn phòng! Mày không nhớ hôm nay '' '' giao liêu'' '' sao ?

Tôi ngái ngủ ngáp lên ngáp xuống, mắt không muốn mở. Trời ơi! Nó không biết tôi ngồi với đống bản vẽ đến hơn 3 giờ sáng à ? Mà cũng phải dậy thôi. Không dậy thì hóa ra lát nữa tôi sẽ phải nằm đây cho bá quan văn võ chiêm ngưỡng ư ? Tôi ngồi bó gối trên giường, mắt vẫn nhắm tịt. Chợt đầu óc tù mù của tôi '' '' lóe'' '' lên một tia sáng : '' '' Sao không qua chỗ thằng Huy xin '' '' tị nạn'' '' nhỉ?'' '' . Huy là em họ tôi, ở cùng dãy và học cùng khóa. Mắt nhắm mắt mở tôi cũng lò dò qua được bên đó. Câu trả lời '' '' Huy đi ăn sáng'' '' làm tôi tỉnh ra được một chút. Cố gắng lịch sự nhưng tôi vẫn ngáp, định bụng chờ chút nó về thì ngủ nhờ chứ nói với đám phòng nó, dù có quen biết cũng thấy ngại ngại. May thằng Huy đi đã lâu nên về sớm. Tôi chưa kịp ngỏ lời thì nó đã nói:

- Gay go rồi ông anh ơi, hôm nay phòng này có khách. Toàn dân sư phạm cả. Bộ anh không muốn cho thằng em kiếm một '' '' mối'' '' hay sao?

Tôi chợt thấy hết buồn ngủ, thôi thì đi về phòng. Tôi đi rửa mặt. Dậy trễ thì làm gì còn nước. Mà chủ nhật thế này, dậy sớm chưa chắc đã có nước. Thằng Nam lệ mệ khiêng mấy cái nồi to, chắc chưa rửa cũng cả tuần, khụt khịt mũi: '' '' Mùi thập cẩm đây!'' '' . Thằng Nguyên thì hí hoáy ngoáy khua khoắng lung tung cái chổi cán dài trên trần nhà vốn chẳng có gì là sạch sẽ, không biết nó mượn được ở đâu nhỉ ? Quét tới quét lui mà nó còn sợ dơ hay sao mà cứ nghiêng nghiêng ngó ngó suốt. Thằng Hùng thì lọ mọ cọ rửa nhà vệ sinh. Các thằng khác thì lo xách nước. Trông tụi nó vừa đáng thương vừa buồn cười. Ngày thường thì chả có ông tướng nào chịu động chân, động tay cho một tí. Ngay cả quét nhà còn nạnh lên, nạnh xuống nữa là. Thật khôi hài! Tôi bỗng dưng phì cười rồi chợt thấy mình vô duyên vì đang ngồi một chỗ mà cứ như là chỉ huy. Thằng Tâm, thằng Vũ ào vào phòng. Trời ạ! Lại còn hoa! Vũ lôi ra khỏi bọc ni lon một miếng xốp xanh nho nhỏ, dõng dạc :

- Thằng nào biết cắm hoa thì cắm đi. Tao chịu. Bà bán hoa chỉ mãi mà tao cũng chẳng nhớ. Hình như là hoa hồng cắm bên phải, hoa cẩm chướng màu vàng thì bên trái hay sao ấy.

- Thôi đi ông tướng, chỉ có ông là chưa già mà đã '' '' lẩm cẩm'' '' lại còn '' '' chướng'' '' thôi.

Thằng Nam giễu làm cả đám phá lên cười. Thằng Vũ có vẻ mắc cỡ nhìn quanh quất thấy tôi đang ngồi không liền chọn làm nạn nhân để đánh trống lảng :

- Sao giờ này còn ngồi đây, không lo make up đi hả? Trời ơi, nhìn mày thì có nước khách muốn đi về. Mày không nhớ nhiệm vụ của mày là tiếp khách hay sao ?

Tôi ớ người ra. Hèn gì mà chúng nó lại để mình ngồi yên thế này. Tôi cũng chẳng nhớ chúng giao nhiệm vụ này cho mình lúc nào. Chắc là lúc đang chăm chú vào bản vẽ nên chúng nó nói gì tôi cũng gật đầu đây. Thôi chết rồi chắc chúng dùng biệt hiệu '' '' đẹp trai nhất phòng'' '' để lấy cớ '' '' giao liêu'' '' với người ta đây mà, khổ thân tôi không chứ. Chẳng lẽ lại tiếp khách với cái mặt ngái ngủ này ư ? Mà không thì sống làm sao yên với cái lũ giặc này! Sắp thi rồi mà tự dưng lại bày trò cho nó khổ thế này nhỉ. Giao lưu với tụi con gái phòng dưới, không biết có '' '' điên'' '' không ? Người ta còn biết giao lưu với con gái Sư phạm, thế mà mấy cái thằng này lại chọn con gái khoa Hóa ở tầng dưới để giao lưu. Chắc chúng quên : '' '' Trai bách khoa như chim anh vũ, gái bách khoa như củ sắn lùi!'' '' mất rồi. Rõ khổ. Thôi thì chiều lòng chúng, tôi đi sửa soạn, nhìn vào gương cũng không đến nỗi nào dù mặt có hơi hốc hác một chút. Đến gần 10 giờ thì đã xuất hiện hai cô thập thò ngoài cửa. Thằng Nam nhanh nhẹn đẩy tôi ra :

- Mời chị em vào đi nào.

Tôi cũng chẳng biết lạ hay quen. Hồi giờ nào có để ý mấy cô này đâu. Ký túc xá chỗ nào cũng là nam tự dưng dãy nhà C lại dành một tầng cho nữ. Nhưng thôi, tôi cũng lịch sự ra chào. Một cô lên tiếng :

- Xin lỗi, bọn em chuẩn bị lên phòng các anh đây ạ ?

Té ra mấy cô này cũng lịch sự nhỉ ? Rồi sau đó thì mọi việc diễn ra như một đoạn phim quay nhanh. Các cô gái vào phòng bưng bê nào xoong nào nồi, rau củ thôi thì đủ thứ lỉnh kỉnh khác. Thấy điệu bộ lóng ngóng của tôi, thằng Nam nóng ruột nên đã dạn dĩ hơn ngày thường giành luôn phần tiếp khách. Thế rồi cũng xong cuộc giao lưu. Nói là giao lưu cho oai chứ thực ra chỉ là một buổi ăn trưa ngon miệng vì lâu ngày chẳng được ăn ngon. Khi họ ra về, tôi lại lăn kềnh ra ngủ tiếp. Nhưng lũ bạn tôi thì không, chúng có vẻ hài lòng với buổi giao lưu lắm nên cứ bàn tán râm ran mãi về các cô nàng phòng dưới. Chúng nhất trí nhận xét cô nàng trắng trẻo, quê Đà Lạt là xinh nhất. Thằng Nam tiết lộ không những nàng nhất phòng mà còn nhất cả khu C. Tôi cũng chẳng nhớ là cô nào. Cả buổi chỉ biết cắm đầu ăn, nói thì ấp a ấp úng vài câu như cái máy khi chúng nó yêu cầu. \! mà hình như có cô gái trắng trắng, ít nói mà đến giờ tôi cũng chẳng nhớ mặt, nhưng mà cũng chả đến mức như chúng ca ngợi. Tôi lầu bầu và xoay mặt vào vách ngủ tiếp.


* * *


Mối quan hệ giữa hai phòng chúng tôi té ra lại diễn ra tốt đẹp hơn những gì mong đợi. Từ dạo '' '' giao liêu'' '' , các chàng phòng tôi dù bận bịu với học tập ở giảng đường nhưng cũng không quên dành thời gian quan tâm đến các cô nữ phòng dưới. Xách nước, dắt xe, mượn hộ tài liệu... nói chung là đủ thứ lý do để chúng galăng với các em. Tôi thì chả hơi đâu, tôi vốn không quen với cái kiểu hiệp sĩ mã thượng ấy. Nam thì có vẻ mê mệt với cái cô '' '' hoa khôi'' '' phòng ấy mất rồi, khổ nỗi Nam cứ than cô ta lại là người kiêu kỳ (nó giải thích trường toàn nam nhi chi chí cả nên con gái, nhất là mấy cô xinh xinh là chúa kiêu kỳ). Nam dù tốn khá nhiều công sức vẫn chưa thấy báo cáo với chúng tôi về dấu hiệu chuyển biến của '' '' hoa khôi'' '' . Nghe nói ngoài Nam ra còn vô khối vệ tinh khác nữa. Các cô kia thì còn lên phòng chúng tôi chơi chứ cô nàng ấy thì tuyệt nhiên không. Chắc là để tránh mặt ông Nam nhà mình chứ gì ? Tôi nghĩ thế nhưng chẳng nói ra. Được cái, từ dạo ấy, lịch lau nhà dạo này được thực hiện nghiêm túc một cách không ngờ, thằng Nguyên bỏ luôn cái tật trải chiếu ngay cửa phòng nằm ghếch chân '' '' ngủ cho mát'' '' , thằng Tâm thì cũng thôi treo quần áo lung tung khắp nơi nữa.


***


Chiều ấy khi vội vàng phóng xe đến trường, mải lo nghĩ đến kỳ thi sắp đến xe của tôi vượt đèn đỏ và đâm sầm vào chiếc xe khác ở một ngã tư vắng vẻ. Nạn nhân của tôi là một cô gái. Cô ấy ngước mắt lên nhìn tôi, chẳng thấy cô lên tiếng chỉ trích hay tỏ ra đanh đá như thường thấy trong các pha đụng xe, ngược lại cô ấy còn có vẻ cam chịu, mắt cá chân cô ấy trầy trụa, rớm máu làm tôi cảm thấy có lỗi ghê gớm. Nhưng cô gái nhanh chóng dựng xe dậy và đi chẳng để tôi nói một lời đề nghị bồi thường hay đưa cô về, mà tôi cũng đang vội quá nên chẳng kịp hỏi địa chỉ của cô. Chỉ nhớ hình như tôi đã gặp cặp mắt này ở đâu đó thì phải. Mà thôi chuyện ngoài đường ấy mà! Thế rồi tôi cũng quên bẵng. Cho đến một hôm, khi dắt xe ra khỏi nhà để xe, đuôi xe tôi lại đâm sầm vào một chiếc xe đang đi vào. Thật xui xẻo! Một tuần mà đến hai vụ đụng xe. ánh sáng yếu ớt trong nhà xe khiến tôi không nhận ra nạn nhân của mình là ai. Tôi rối rít xin lỗi và bối rối dựng chiếc xe lên miệng ấp a ấp úng :

- Xin lỗi, trời tối quá với lại tôi bị cận thị.

Bỗng có tiếng cười rúc rích nho nhỏ :

- Thế tuần trước, vượt đèn đỏ cũng là do cận thị ư ?

Tôi giật nảy người, nhìn kỹ '' '' nạn nhân'' '' , té ra '' '' oan gia lại đụng nhau trong ngõ hẹp'' '' . Cô gái này chính là nạn nhân lần trước đây mà. Tôi cứ ngớ người và sực nhớ ra đây là '' '' hoa khôi'' '' mà thằng Nam hay nói đến thì nàng cũng đi mất. Chả trách mà lần trước tôi thấy cô ấy quen quen. Khi về phòng, tôi cứ áy náy lần trước đụng nàng bị trầy mắt cá chân, chẳng biết lần này có bị gì không nhỉ ? Thế rồi tối ấy, tôi qua phòng nàng để hỏi thăm, trái với tưởng tượng của tôi nàng không tỏ ra kiêu kỳ như thằng Nam nói mà rất dịu dàng và tinh tế. Nàng từ chối nhận số cam và sữa tôi tặng nhưng một cô cùng phòng dạn dĩ :

- Thôi anh đừng lo! Nó không ăn thì để tụi em.

Rồi mấy cô lại cười nắc nẻ, đấm lưng nhau thùm thụp. Tôi chào và ra về.


* * *


Mồng một Tết Dương lịch, ký túc xá chăng đầy đèn đón mừng năm mới. Xô phòng được trưng dụng để mắc bóng đèn vào, nhìn xa quả là rực rỡ. Chúng tôi kéo xuống phòng các nàng, thằng Nam tranh thủ tặng nàng một cuốn sổ năm mới. Mọi người nói chuyện vui vẻ, trêu chọc nhau và theo một sáng kiến của ai đó mỗi người phải tự nói về mình như tính cách, sở thích... Tôi chẳng biết nói gì, mọi người thúc giục quá, tôi đành nói qua loa rằng tôi sinh ra ở biển nên tôi yêu biển, khi nào ra trường, tôi sẽ trở về thành phố biển quê huơng tôi để làm việc và sống với biển. Thằng Nam thì nói nó yêu sông, những con sông miền Tây rộng lớn, nó sẽ trở về để xây dựng những cây cầu. Nó còn hát bài '' '' Trở về dòng sông tuổi thơ'' '' nữa. Tôi mừng cho bạn vì có lẽ điều ấy gây ấn tượng gì đó cho '' '' hoa khôi'' '' chăng ? Mọi người còn nói nhiều nữa, nhưng tôi chỉ nhớ '' '' Hoa khôi'' '' nói là nàng thích núi, à mà đúng thôi, nàng ở Đà Lạt mà...


* * *


Thế rồi chúng tôi cũng sắp ra trường. Đứa nào cũng đắn đo trước tương lai. Nam lo sốt vó tìm một công việc ở thành phố vì '' '' hoa khôi'' '' của nó năm sau mới ra trường. Tôi thì nhất quyết về quê nhà cho dù cha mẹ muốn tôi ở lại đây. Ngày ra trường tràn ngập những hoa là hoa, vui lắm mà cũng bịn rịn và bâng khuâng lắm. Một cô gái phòng dưới giúi vội vào tay tôi một hộp quà nhỏ. Tôi ngẩn người vì bất ngờ. Suốt 5 năm học có bao giờ tôi nhận quà của một cô gái nào đâu nhỉ. Tôi chờ khi chỉ còn một mình mình để giở hộp quà. Đó là một cuốn châm ngôn nho nhỏ, xinh xắn. Trang đầu tiên có một vài câu thơ :

Ở một nơi núi thò chân xuống biển
Khoảnh trắng nhỏ nhoi là bãi cát ta ngồi
Em yêu núi còn anh thì thích biển
Tự bao giờ núi và biển sinh đôi
Ký tên T.L

Tôi lẩm nhẩm : Em yêu núi, còn anh thì thích biển...? Thôi chết, đúng là của '' '' hoa khôi'' '' rồi. Lần đầu tiên tôi biết thao thức. Có khi nào nàng nhờ cô bạn đưa cho Nam mà lại nhầm qua tôi không nhỉ ? Nhưng thằng Nam chỉ thích sông... Tôi cứ lẩm nhẩm mấy câu thơ nghe là lạ, mà quả là lạ lắm đối với tôi. Tôi thực sự bối rối không biết xử sự sao cho phải. Tôi biết Nam đang '' '' si'' '' nàng lắm. Thôi thì cứ coi như là không biết gì. Rồi tôi cũng chẳng gặp nàng để cảm ơn, và trở về thành phố biển quê tôi. Ba mẹ tôi muốn tôi vào thành phố học tiếp vì điểm tốt nghiệp của tôi khá cao. Tôi đang lưỡng lự thì một hôm nhận được phong thơ. Trong đó chỉ vỏn vẹn một đoạn của bài thơ :

Anh yêu biển nhưng anh không là biển
Khi xa nhau đâu biết lối quay tìm
Em yêu núi và em không là núi
Bước chân nào đứng lại với thời gian
Cho nên núi dẫu thò chân xuống biển
Vẫn chừa ra một khoảng trắng ta ngồi
Em yêu núi, còn anh thì thích biển
Vẫn để dành một nỗi nhớ chia đôi
Ký tên vẫn là T.L

Tôi bất ngờ và dường như rung động trước một cái gì lạ lùng lắm. Và rồi tôi cũng trở vào thành phố để học tiếp và tranh thủ đi làm thêm. Gặp Nam, thấy nó buồn thiu. Sau khi đã hàn huyên về công việc, bạn bè chán, chúng tôi ngồi im lặng uống cà phê trong một buổi chiều Sài Gòn mưa bụi. Ngoài đường từng dòng xe vẫn nườm nượp, hối hả. Tiếng nhạc nhẹ nhàng kéo chúng tôi về thực tại. Nam rầu rĩ :

- '' '' Hoa khôi'' '' để ý mày từ lâu, và trong tình yêu thì chẳng có chuyện nhường nhịn.

Tôi chỉ biết im lặng. Khó khăn lắm tôi mới mời nàng đi uống nước để cảm ơn về món quà tặng dù đã trễ. Nàng không nói gì nhưng tôi thấy ánh mắt nàng long lanh. Rồi chúng tôi quen nhau, tình cảm trong tôi dần lớn nhưng không dám nói sợ nàng mất tập trung trước kỳ thi tốt nghiệp sắp đến. Công ty nơi tôi làm phân công tôi lên Đà Lạt để thực hiện một chuyến khảo sát. Quả là chuyến đi đã làm tôi thêm yêu '' '' núi'' '' . Giữa rừng thông bạt ngàn nắng, gió và xanh màu cỏ, tôi lại càng nhớ đến nàng. Khi về gặp lại nàng, tôi giúi vội vào tay nàng một mẩu giấy nhỏ, mạo muội sửa đi mấy từ :

Ở một nơi núi thò chân xuống biển
Khoảnh trắng nhỏ nhoi là bãi cát ta ngồi
Em yêu núi còn anh thì thích biển
Tự bây giờ núi và biển sinh đôi

(vô danh)
Theo dactrung.net

Lên trên
 Trả lời Trả lời
  Chia sẻ   

Đến diễn đàn Tôi có thể làm gì? View Drop Down

Web ThotNot
Web ThotNot.com Forum
Copyright © 2002-2018, ThotNot.com Forum - Diễn đàn đồng hương Thốt Nốt
Phát triển bởi tất cả các thành viên ThotNot.com, ThotNot.net
Địa chỉ liên hệ: adminthotnot.net