ThotNot.com Forum Trang chủ
Trang chủ diễn đàn Trang chủ diễn đàn > Trung tâm Giải trí Thốt Nốt > GÓC VĂN - THƠ > Thơ tự sáng tác
  Chủ đề mới Chủ đề mới RSS Feed - THAO THỨC
 Ban quản trị   Hỏi đáp Hỏi đáp  Tìm kiếm trong diễn đàn   Đăng ký Đăng ký  Đăng nhập Đăng nhập

THAO THỨC

 Trả lời Trả lời Trang  <1 105106107
Tác giả
Nội dung
  Chủ đề Tìm kiếm Chủ đề Tìm kiếm  Lựa chọn cho chủ đề Lựa chọn cho chủ đề
Nguyễn Thành Sáng View Drop Down
Thành viên cấp 8
Thành viên cấp 8
ảnh đại diện

Tham gia: 08/03/2016
Đang ở: Cần Thơ
Trạng thái: Offline
Point: 1165
Quản lý bài Quản lý bài   Cám ơn (0) Cám ơn(0)   Trích dẫn Nguyễn Thành Sáng Trích dẫn  Trả lờiTrả lời Direct Link To This Post đã gửi: 26/11/2018 lúc 23:52





Hiểu Về Em Và Anh Nhận


Anh đã hiểu em ở tấc lòng
Màu thu nhạt tím phả ven sông
Em buồn, em nhớ, em trông đợi
Khắc khoải hồn đau thả dưới dòng!

Nhưng rồi cứ vọng cõi xa xôi
Chầm chậm thời gian trải bến đời
Lữ khách qua đò không trở lại
Như làn nước bạc lững lờ trôi

Giờ góc hiên chiều chạnh vấn vương
Một thời gom đọng , hoá thành sương
Bao nhiêu giọt nhỏ là bao tủi
Da diết làm sao! Một nỗi buồn!

Tâm tư ngày tháng vẫn quay tròn
Ảm đạm, u hoài vẫn sớm hôm
Dẫu trắng mịt mù nơi diệu vợi
Mà sao lưu luyến mãi đầu non…

Nắng hồng em gửi tặng cho anh
Anh đặt lên cành, giữa bóng thanh
Cho ấm sưởi dài lên nhánh lá
Kéo nguồn nhựa sống đẩy thêm xanh!...

18/4/2017
Nguyễn Thành Sáng
Lên trên
Nguyễn Thành Sáng View Drop Down
Thành viên cấp 8
Thành viên cấp 8
ảnh đại diện

Tham gia: 08/03/2016
Đang ở: Cần Thơ
Trạng thái: Offline
Point: 1165
Quản lý bài Quản lý bài   Cám ơn (0) Cám ơn(0)   Trích dẫn Nguyễn Thành Sáng Trích dẫn  Trả lờiTrả lời Direct Link To This Post đã gửi: 04/12/2018 lúc 10:37




Tâm Sự Với Người Tình!

Anh thật không ngờ sự thế nay
Vui cùng hí họa, nối vòng tay
Hoà đồng, cảm mến tình giao hữu
Gặp gỡ, quen nhau ở bến này!

Mới rủ em vào để được vui
Sợ buồn héo hắt, nỗi xa xôi
Vô tư, thân ái, ta dần nhịp
Lục bát, bốn câu, một chút cười

Để ấm tâm hồn, để lãng quên
Những chiều thương nhớ vọng mông mênh
Thời gian đăng đẳng niềm tao ngộ
Ước hẹn vàng son một chữ tình…

Cứ ngỡ lòng người cũng giống ta
Vui chơi, cao thấp, chẳng chi là
Họ phơi câu chữ lời không đẹp
Anh cũng an nhiên lướt nhẹ mà

Đến khi bút lại, bị hờn giận
Lời lẽ vo tròn khúc nỉ non
Gán ghép lại người câu nhỏ mọn
Hờn ghen, ích kỷ… nhỏ từng cơn

Rồi kẻ cạn cùn phủ dập thêm…
Em ơi! Cay đắng rải vào tim
Không buồn chỉ trách mình sơ ý
Đất lạnh, vườn hoang, lại thả tìm

Kha! Kha! Kha! 
Một đời chẳng thẹn trước tình yêu
Cánh gió thong dung mỗi sớm chiều
Chí cả tung hoành trên bốn bể
Giờ đây lạc nẻo… phải đìu hiu…


Kha! Kha! Kha!...Kha! Kha! Kha!


                          20/5/2017
                  Nguyễn Thành Sáng
Lên trên
Nguyễn Thành Sáng View Drop Down
Thành viên cấp 8
Thành viên cấp 8
ảnh đại diện

Tham gia: 08/03/2016
Đang ở: Cần Thơ
Trạng thái: Offline
Point: 1165
Quản lý bài Quản lý bài   Cám ơn (0) Cám ơn(0)   Trích dẫn Nguyễn Thành Sáng Trích dẫn  Trả lờiTrả lời Direct Link To This Post đã gửi: 04/12/2018 lúc 10:39





Yêu Quá Bài Thơ

Yêu quá bài thơ viết thật hay
Lòng tôi xúc cảm, chút gì say
Vấn vương hình bóng người năm ấy
Xướng họa cùng tôi chuỗi tháng ngày!

Tôi nhớ, tôi yêu một bóng hình
Mà không thể gọi tiếng người tình
Bởi con tim đã lần trao tặng
Còn nữa mà đâu…Để muốn mình

Cứ vậy mà sao vẫn luyến lưu
Tháng ngày tao ngộ giữa mùa thu
Dòng sông xuôi ngược đò qua lại
Loáng thoáng không gian phả mịt mù

Nàng đã cùng tôi những mấy lần
Hồn chung thuyền lướt sóng trường giang
Xoè tay vớt bọt, từng trăng trắng
Bóp chặt, nhìn nhau, một tiếng đàn!

Từng đêm thao thức dưới trăng mờ
Hướng vọng phương trời kết ý thơ
Mượn gió xa về trao nỗi nhớ
Nhẹ nhàng vào mộng gặp trong mơ…

Tôi vẫn nhớ nàng, nàng hiểu không?
Nhưng đò đã kéo chỉ còn sông
Âm thầm có kẻ bờ đây hướng
Một cái gì nghe, khắc khoải lòng

Nàng hãy thơ hay cứ trải hoài
Để từ trong đó ửng hình ai
Tôi xem, tôi ngắm, tôi da diết
Để mãi còn luôn…Chuỗi tháng ngày!


22/5/2017
Nguyễn Thành Sáng

Lên trên
Nguyễn Thành Sáng View Drop Down
Thành viên cấp 8
Thành viên cấp 8
ảnh đại diện

Tham gia: 08/03/2016
Đang ở: Cần Thơ
Trạng thái: Offline
Point: 1165
Quản lý bài Quản lý bài   Cám ơn (0) Cám ơn(0)   Trích dẫn Nguyễn Thành Sáng Trích dẫn  Trả lờiTrả lời Direct Link To This Post đã gửi: 04/12/2018 lúc 10:41




Chọn Màu       

Ta ngửa mặt cười, ngửa mặt cười ….
Kha! Kha! Kha!... Kha! Kha! Kha!...

Để xả trong nầy một thoáng đau
Và rồi tiếp tục…Chẳng vì sao!
Ưu tư, phiền muộn dầu hay đến
Cũng vậy mà thôi!... Giạt cái sầu!

Hãy cứ nhẹ nhàng , với bước chân
Đi tìm cho được ánh vầng trăng
Bởi phần hụt hẫng từ nơi tối
Khắc khoải cầm canh lắm giọt tràn

Cố đứng thẳng người, mạnh bước đi
Giữ lòng kiên định, chẳng suy vi
Dẫu bao sỏi đá nằm lăn lốc
Lặng lẽ đùa qua có xá gì

Với cả nhiệt thành của nấu nung
Mệt nhoài, rã rượi cũng bằng không
Lắm khi trăn trở niềm tâm sự
Rồi cũng bình tâm phả cõi lòng!

Đâu màng cao thấp với hơn thua
Cũng mặc thời gian, mặc gió lùa
Ước vọng loang dài ra khắp nẻo
Vá lành cánh rụng thuở ngày xưa…

Nhưng có phải vì…”Thẳng cánh bay”?
Yêu thì yêu lắm, lắm như say
Còn vui, vui thật không hề chấp
Tình tận thì trong, quá xá đầy

Để rồi chới với giữa muôn hình
Đủ sắc đủ màu lóng lánh pha
Xanh, trắng, tím, vàng…chung thích hợp
Nâu, đen, đỏ, xám…Tránh xa ra…

Thôi vậy từ nay khéo chọn màu
Xem đâu thích hợp nhẹ pha vào
Còn chi lệch nét, dành bên đó
Để vẫn đẹp xinh một cổng chào!

Kha! Kha! Kha!...Kha! Kha! Kha!...

                        23/5/2017
                Nguyễn Thành Sáng
Lên trên
Nguyễn Thành Sáng View Drop Down
Thành viên cấp 8
Thành viên cấp 8
ảnh đại diện

Tham gia: 08/03/2016
Đang ở: Cần Thơ
Trạng thái: Offline
Point: 1165
Quản lý bài Quản lý bài   Cám ơn (0) Cám ơn(0)   Trích dẫn Nguyễn Thành Sáng Trích dẫn  Trả lờiTrả lời Direct Link To This Post đã gửi: 08/12/2018 lúc 21:26




Tại Sao Tôi Thích 
Viết Thơ Buồn!

Tại sao tôi thích viết thơ buồn
Để cảnh thu chiều quyện tiếng chuông
Rỉ rả từng cơn đưa não nuột
Lay sầu lữ khách cõi ngàn phương!

Tại sao tôi thích viết thơ buồn
Vì ở trong nầy mãi nhớ thương
Nhưng biết bao giờ tròn nguyện ước
Khiến hoài da diết nhớ hồn nương

Tại sao tôi thích viết thơ buồn
Là bởi thân tàn, mộng chẳng buông
Thao thức, trở trăn cùng tiếc nối
Một thời dĩ vãng vó buông cương

Tại sao tôi thích viết thơ buồn
Bởi tận tấc lòng cứ vấn vương
Ray rứt… trao tình rồi phụ ước
Làm cho hệ lụy một thuyền quyên!

Tại sao tôi thích viết thơ buồn
Bởi giấc mộng đầu luôn lởn vởn
Nầy mắt, nầy môi, nầy miếng ổi…
Hoá thành đêm vắng nhỏ hàn sương…

Biết làm sao hết nỗi u buồn
Khi hãy còn đây máu, thịt, xương
Vẫn đỏ, vẫn săn và vẫn trắng
Ngày đêm nhúc nhích nhẹ từng cơn

Biết sao quên được để tròn vui
Sảng khoái vươn vai hít khí trời
Giũ sạch bụi hồng, lam khói dính
Mai nầy ôm chặt, khẻ…Em ơi!

24/5/2017
Nguyễn Thành Sáng
Lên trên
Nguyễn Thành Sáng View Drop Down
Thành viên cấp 8
Thành viên cấp 8
ảnh đại diện

Tham gia: 08/03/2016
Đang ở: Cần Thơ
Trạng thái: Offline
Point: 1165
Quản lý bài Quản lý bài   Cám ơn (0) Cám ơn(0)   Trích dẫn Nguyễn Thành Sáng Trích dẫn  Trả lờiTrả lời Direct Link To This Post đã gửi: 08/12/2018 lúc 21:28





Mong Thuyền Em 
Đừng Vướng Mù Sương


Mùa thu trước trong vườn thơ gặp gỡ
Tôi và em bỡ ngỡ phút đầu tiên
Rồi khoảnh khắc hữu duyên hoà trăn trở
Hoá thành thơ khuây khoả nỗi man miên!

Theo ngày tháng dòng sông xuôi sóng lướt
Giữa hai bờ xanh mướt cỏ cây đan
Sáng rực hồng, chiều tàn êm dịu mát
Đêm dạt dào, chất ngất dạ lâng lâng

Nếu hỏi rằng tôi có yêu em không?
Chắc sẽ nói: Dòng sông còn xa lắm
Nhưng ngược lại trăm lần nhìn cõi lộng
Ảnh hồn ai!... khuấy động nước lăn tăn

Một cái gì như là còn khó hiểu
Để nắng vàng phản chiếu ánh lung linh
Kẻ ước vọng cánh tình giăng khắp nẻo
Người yêu thơ vẽ khéo bức tranh xinh!

Đời như áng phù vân trôi diệu vợi
Cũng một ngày rẽ lối bước đôi nơi
Tôi về với mộng đời yêu dấu hỡi
Em âm thầm đi tới cõi xa xôi

Kể từ đó không còn nhìn nhau nữa
Khép thời gian một thuở lắm thơ say
Bao kỷ niệm tràn đầy hương hoa nở
Thả bay rồi theo gió gửi vầng mây…

Nơi biển lớn, thuyền em ở bên kia
Theo nhấp nhố, từng tia sà bọt xuống
Tôi chạnh nhớ con đường chiều lá đổ…
Lòng mong em đừng có vướng mù sương!...

26/5/2017
Nguyễn Thành Sáng

Lên trên
Nguyễn Thành Sáng View Drop Down
Thành viên cấp 8
Thành viên cấp 8
ảnh đại diện

Tham gia: 08/03/2016
Đang ở: Cần Thơ
Trạng thái: Offline
Point: 1165
Quản lý bài Quản lý bài   Cám ơn (0) Cám ơn(0)   Trích dẫn Nguyễn Thành Sáng Trích dẫn  Trả lờiTrả lời Direct Link To This Post đã gửi: 08/12/2018 lúc 21:31




Vẫn Mãi Tràn Đầy


Đọc thơ em nghe lòng cảm xúc
Quả trong nầy từng phút ngân nga
Duyên tình tận cõi ngàn xa
Mãi luôn tha thiết, đậm đà, vấn vương!

Anh vẫn nhớ đêm buồn năm ấy
Thả cánh hồn vào cõi thênh thang
Mong tìm gặp được trăng thanh
Tắm vầng lóng lánh, phả tan mịt mờ

Gặp được em, tình thơ yêu dấu
Rồi tháng ngày đau đáu nhớ nhung
Từng đêm hướng vọng không trung
Để nghe trong gió tiếng lòng của ai

Tình khắn khít chuỗi dài đan mộng
Suốt bao mùa quyện bóng, hoà đôi
Dẫu rằng cách trở xa xôi
Mà như gang tấc, ngọt bùi ấm êm!

Dòng lai láng từ tim ta trải
Men hương tình mê mải say sưa
Trăng, sao, mây, gió…Bao giờ
Gom về kết tụ thành thơ giải sầu…

Anh vẫn hiểu từ lâu sương lạnh
Dưới khuya mờ trầm lắng, nhẹ rơi
Cảnh đời chốn ấy sầu tơi
Thân em vò võ, chơi vơi nỗi niềm

Để đôi lúc bên thềm hiu hắt
Dòng thơ tình nửa tắt, nửa loang
Em ơi! Một tấc lòng son
Thì nào sớm khuyết, khuya tròn xá chi

Em có nghe? Bốn bề gió lộng
Bóng thời gian chuỗi sống còn đây
Duyên thề vạn kỷ ngàn say
Trọn đời ấp ủ tràn đầy luyến thương!

27/5/2017
Nguyễn Thành Sáng
Lên trên
Nguyễn Thành Sáng View Drop Down
Thành viên cấp 8
Thành viên cấp 8
ảnh đại diện

Tham gia: 08/03/2016
Đang ở: Cần Thơ
Trạng thái: Offline
Point: 1165
Quản lý bài Quản lý bài   Cám ơn (0) Cám ơn(0)   Trích dẫn Nguyễn Thành Sáng Trích dẫn  Trả lờiTrả lời Direct Link To This Post đã gửi: 08/12/2018 lúc 21:32



         
    Sảng khoái

Thuyền đã đến giữa trùng dương bát ngát
Ta thẳng người ngước mặt hướng về xa
Tim dào dạt nhả ra từng đoạn nhạc
Vuốt ve lòng dịu mát cuộc phong ba!

Rời bến đậu vào buổi sáng mùa thu
Hai năm trước lúc mù sương phủ kín
Mang khát vọng bồng bềnh quên nỗi nhớ
Bỏ lại vườn trăn trở lạc niềm tin

Nhìn nước chảy, đường xa, lòng da diết
Cõi trập trùng, biển biếc lắm cuồng phong
Cánh mong manh trên dòng ôm khúc biệt
Thoả mộng đời hay thiệt mạng tiêu vong

Nhưng thà đi còn hơn là ở lại
Khắp bốn bề chỉ thấy nhạt mờ sương
Ngày sớm tối mang buồn đau nhức nhối
Chí dặm trường vời vợi lắc hoài chuông!

Ta nhổ sào rồi chèo theo con nước
Ngắm hai bờ tha thướt nhánh đong đưa
Từng lá rụng vật vờ theo ngọn gió
Lay ảnh hình muôn thuở chuyện ngày xưa

Nắng vẫn chói, vẫn từng cơn sóng nhịp
Thuyền ta đi vẫn tiếp, tiếp đi xa
Từng đảo nhỏ, hồn hoa gieo mộng đẹp
Rời khỏi rồi, giấc điệp thoảng lời ca…

Biết bao giờ tới đích cuộc viễn du
Khi phía trước âm u còn lởn vởn
Gió vẫn mạnh, rít hờn khơi nhấp nhố
Sảng khoái tràn! há sợ lúc liều thân!

Kha! Kha! Kha!...Kha! Kha! Kha!


                          28/5/2017
                  Nguyễn Thành Sáng
Lên trên
 Trả lời Trả lời Trang  <1 105106107
  Chia sẻ   

Đến diễn đàn Tôi có thể làm gì? View Drop Down

Web ThotNot
Web ThotNot.com Forum
Copyright © 2002-2018, ThotNot.com Forum - Diễn đàn đồng hương Thốt Nốt
Phát triển bởi tất cả các thành viên ThotNot.com, ThotNot.net
Địa chỉ liên hệ: adminthotnot.net