ThotNot.com Forum Trang chủ
Trang chủ diễn đàn Trang chủ diễn đàn > Trung tâm Giải trí Thốt Nốt > GÓC VĂN - THƠ > Truyện-Tùy Bút tự sáng tác
  Chủ đề mới Chủ đề mới RSS Feed - Như một giấc mơ
 Ban quản trị   Hỏi đáp Hỏi đáp  Tìm kiếm trong diễn đàn   Đăng ký Đăng ký  Đăng nhập Đăng nhập

Như một giấc mơ

 Trả lời Trả lời
Tác giả
Nội dung
  Chủ đề Tìm kiếm Chủ đề Tìm kiếm  Lựa chọn cho chủ đề Lựa chọn cho chủ đề
xuongrong View Drop Down
Thành viên mới
Thành viên mới


Tham gia: 04/03/2014
Đang ở: Yên Bái
Trạng thái: Offline
Point: 1
Quản lý bài Quản lý bài   Cám ơn (0) Cám ơn(0)   Trích dẫn xuongrong Trích dẫn  Trả lờiTrả lời Direct Link To This Post Chủ đề: Như một giấc mơ
    đã gửi: 04/03/2014 lúc 14:28

Nhựt giấc mơ

 

  Tôi tên là Lý Gia Kỳ, 29 tuổi được bạn bè và đồng nghiệp xếp vào đội ngũ “ế” ở công ty, nhưng bản thân tôi lại không cho là vậy vi tôi biết tôi xinh đẹp và giỏi giang, chẳng qua tôi chưa tìm được một nửa dành cho mình thôi. Tôi không vội.

  Ngày hôm nay tôi bị cô bạn thân nhất của mình Lý Quỳnh ép phải đi xem mặt một người bạn của chồng cô ấy, nếu không cô ấy sẽ tuyệt giao với tôi. Lý Quỳnh là người bạn quan trọng nhất trong cuộc đời ảm đạm của tôi, đối với tôi Lý Quỳnh còn thân hơn người mà tôi gọi là ba. Sau khi chúng tôi tốt nghiệp đại học, không lâu sau thì cậu ấy kết hôn, tôi còn nhớ rất rõ hôm đó tôi rất buồn và còn khóc nhiều hơn hơn ba mẹ của cậu ấy. Phải nói là ngoài mẹ tôi ra người tôi nghe lời nhất là Lý Quỳnh cho nên dù hôm nay tôi rất bất mãn nhưng vẫn phải có mặt ở đây nhưng người đàn ông mất lịch sự đó đã cho tôi chờ 15p 45 giây, sự khó chụi bắt đầu hiện rõ nên khuân mặt tôi thì.

-         Chào cô. Xin cho tôi hỏi cô có phải Lý Gia Kỳ không ?

   Tôi đặt tờ báo xuông bàn, ngẩng mặt lên nhìn người đàn ông đối diện mình, anh ta quá có diện mạo quá bình thường so với những người khác cho nên tôi cũng không có gì để tả cả. Tôi gật đầu, anh ta nhìn tôi cười rồi ngồi xuống.

-         Xin lỗi tôi đến muộn.

  Dù rất không hài lòng nhưng tôi vẫn tỏ vẻ như không co truyện gì, điều này khiến ngay từ đầu tôi đã không có ấn tượng tốt đẹp gì với anh ta:

-         Không sao tôi cũng vừa mơi tới. Anh là Ngôn Hạo ?

Anh ta nhìn tôi cười rồi khẽ gật đầu. Chúng tôi bắt đầu gọi đồ uống và hỏi những câu hỏi mà bao nhiêu cặp xem mặt khác hỏi VD như Tên tuổi, nghề nghiệp , quê quán và hiện tại sống ở đâu ..v..v.. Rất vô nghĩa vì tôi biết trc khi đến đây ít nhiều gì thì cũng biết một số điều cơ bản về đối phương.

  Điều tôi ghét nhất ở người đàn ông này đó là hắn cứ nhìn tôi rồi  cười một cách  khó hiểu. Khiến tôi khó chụi kinh khủng tôi không nghĩ bản thân mình có gì đáng để hắn cười như thế. Tôi khẽ nhếch môi, rồi cầm ly café của mình nên nhấp một hụm.

-         Cô có vẻ không vui ?

-         Còn anh có vẻ là rất vui ?

Hắn lại nhìn tôi rồi lắc đầu.

-         Sao cô lại nghĩ vậy ?

-         Vậy có vẻ anh là người thích cười nhỉ ?

    Hắn lại cười , hắn ta bình tĩnh cầm ly cafe của mình lên. Còn tôi thì muốn hất thắng ly cafe này vào mặt hắn. Nhưng vẫn phải cố bình tĩnh để nhấc ly cafe lên uống.

-         Không. Tôi chỉ không nghĩ đối tượng hôm nay tôi xem mặt lại xinh đẹp như vậy nhưng hơn lơn tuổi thì phải. Cô đã kết hôn chưa ?

 Tôi đang nhâm nhi ly cafe của mình, và câu nói của hắn khiến tôi bị sặc, hắn ta nhanh chóng đưa khăn cho tôi. Đúng là trực giác của phụ nữ thật đáng sợ mà, ngay từ đầu tôi đã biết hắn là người không tử tế gì, Lý Quỳnh xem lát nữa tôi sử cậu thế nào. Tôi đặt khăn lên bàn, nhìn thẳng vào mắt hắn.

-         Tôi chắc anh không phải bạn của Lý Hào. Vì Lý Hào là người luôn khiến người khác phải tôn trọng. … Còn anh…

Tôi nhếch mép nhìn hắn cười, tôi khinh bỉ nhìn hắn:

-         Có lẽ cả anh và tôi đều không thích buổi gặp mặt ngay hôm nay. Cho nên kết thúc đi nếu tiếp tục chỉ khiến chúng ta sẽ coi thường nhau mất. Tạm biết rất vui đc gặp anh.

 Nói xong tôi đứng dậy nhìn hắn cười rôi quay lưng đi. Hắn vẫn ngồi  đấy nói với theo tôi:

-         Nếu tôi nói là thích thì sao?

 Tôi quay lại nhìn thẳng vào đôi mắt hắn. Đây là giây phút đầu tiên trong buổi gặp mặt ngày hôm nay tôi thấy hắn nghiêm túc:

-         Đó là việc của anh. Còn tôi không có hứng thú.

  Tôi đi thẳng ra ngoài, việc đầu tiên đó là cầm điện thoại gọi cho Lý Quỳnh. Cậu ấy vừa cầm máy đã hỏi tinh hình của tôi luôn, không kịp để tôi nói:

-         Tình hình bên cậu thế nào ?

-         Câu đoán xem ?

Như đoán đc ra, Lý Quỳnh có vẻ khó chụi hỏi tôi.

-         Lý do ?

 Tôi kể lại từ đầu cho cô ấy nghe, còn chưa kịp nghe đoạn kết đã nghe thấy tiếng la của cậu ấy.

-         NÀY ! Lỳ Gia Kỳ cậu có biết anh ta là ai không hả ? Cậu có biết tớ khó khăn lắm anh ta mới đồng ý đi không ?

 Hắn là ai chứ, ngoài có công việc tốt vì có sự hậu thuẫn của một gia đình làm bên chính trị thì hắn cũng chẳng có gì hết. Mà những thứ hắn có là những thứ tôi không cần, những thì tôi cần cả đời này hắn cũng không có.

-         NÀY! Lỳ Quỳnh thế cậu không biết mình là ai hả ? Sao có thế bạn câu đi xem mặt với loại người đó chứ ?

Tôi nghe thấy tiếng cậu ấy thở dài

-         Lý Gia Kỳ cậu là ai hả ?

-         Haha mình là Lý Gia Kỳ xinh đẹp giỏi giang. Thôi cậu không phải lo cho mình mà, chẳng qua mình không thích thôi, chứ nếu muốn mình ở đâu mà chẳng lấy đc chồng chư.

Lý Quỳnh hét to, khiến tôi inh hết cả tai.

-         Lý Gia Kỳ cậu đã gần 30 rồi, tớ xem 2 – 3 năm nữa cậu còn nói to như thê này không ?

-         Cậu cũng biết tớ gần 30t rồi, chắc gì hắn ta đã thích tớ mà cậu lại đổi hết lỗi cho tớ, sao cậu không gọi trách hắn ta đi.

-         Lý Gia Kỳ cậu đừng khiến tớ phát điên vì cậu nữa . Hay là cậu vẫn nhớ thằng nhóc đó hả ?

Tôi im lặng, đứng bất động trước cửa ra vào. Lâu lắm rồi không ai còn nhắc đến người đó. Lý Quỳnh biết lỡ lời cũng im lặng cùng tôi.  Tôi bình tĩnh lại tiếp tục bước đi, tôi vội vàng trả lời Lý Quỳnh tôi không muốn cậu ấy buồn về truyện không đâu.

-         Cậu điên ah. Làm gì …

Chưa trả lời hết câu thì tôi va vào người khác, khiến điện thoại rơi xuống, tôi cúi xuống nhặt tay tôi vô tình chạm vào tay người đàn ông tôi va vào, người đó cũng muốn nhặt điện thoại giúp tôi. Tôi cầm điện thoại lên sững sờ nhìn người đó, hai chúng tôi bỗng dưng ngây người nhìn nhau, không nói đc gì. Người con gái đi cùng anh vôi vàng nắm lấy cánh tay anh, nhìn tôi vẻ mặt đấy khó chụi:

-         Cô đi đứng kiểu gì vậy?

Tôi không tâm trí đâu mà để ý đến cô ta, Chấn Đông cũng vậy anh cũng không nói gì ?Kỷ niệm xưa bỗng dưng ùa về khiến tôi vui vẻ có, hạnh phúc có, đau khổ có. Bao nhiêu năm qua anh luôn xuất hiện trong giấc mơ của tôi nhưng anh bây giờ anh thật là lạnh lùng và xa cách quá.

-         Anh. Anh biết người này sao ?

Chấn Đông nhìn người con gái bằng ánh mắt vô cùng ấm áp, ánh mắt đã từng chỉ thuộc về riêng tôi.

-         Không. Anh không hề quen biết người này ?

Chấn Đông bước đi qua tôi. Sau bao nhiêu năm chúng tôi gặp lại nhau lại bước qua nhau như người  xa lạ “ Anh không hề quen biết người này “. Thì ra cũng có câu nói khiến người ta đau đến không thở nổi, tôi bất giác sờ lên khuân mặt ướt đẫm của mình.
Thì ra đến tận bây giờ tôi vẫn không thể nào quên được anh, có lẽ anh đã khiến tôi tổn thương khá nặng, tôi thấy bản thân mình thật đáng thương vì một người đàn ông phản bội mình mà tôi mãi không thoát đc ra khỏi quá khứ. Khi ba tôi phản bội mẹ tôi, mẹ tôi từng nói “ Trên đời này người không đáng tin nhất, chính là người mà mình yêu nhất “ . Mẹ tôi thời gian đó,ngày đêm đều ôm tôi khóc, bà nói “ Tôi là động lực duy nhất khiên bà tiếp tục sống, nếu tôi và bỏ bà theo ông ta thì bè sẽ tự vẫn “ Bà không nói thì có chết tôi cũng không bao giờ đi theo loại người đàn ông ham tiền bỏ rơi mẹ con tôi .Ngay từ lúc đó tôi biết cảm giác của một người bị phản bội nó như thế nào. Khi học đại học, tôi đã thế với bản thân sẽ không yêu thật lòng bất cứ người con trai nào cả, nhưng đến năm cuối đại học tôi đã gặp và yêu Chấn Đông. Rồi tôi lại đi vào vết xe đổ của mẹ.

Lên trên
nhathaitrieu View Drop Down
Thành viên mới
Thành viên mới
ảnh đại diện

Tham gia: 07/03/2014
Đang ở: Hồ Chí Minh
Trạng thái: Offline
Point: 9
Quản lý bài Quản lý bài   Cám ơn (0) Cám ơn(0)   Trích dẫn nhathaitrieu Trích dẫn  Trả lờiTrả lời Direct Link To This Post đã gửi: 07/03/2014 lúc 14:17
đúng là như một giấc mơ có thật
Lên trên
 Trả lời Trả lời
  Chia sẻ   

Đến diễn đàn Tôi có thể làm gì? View Drop Down

Web ThotNot
Web ThotNot.com Forum
Copyright © 2002-2018, ThotNot.com Forum - Diễn đàn đồng hương Thốt Nốt
Phát triển bởi tất cả các thành viên ThotNot.com, ThotNot.net
Địa chỉ liên hệ: adminthotnot.net