ThotNot.com Forum Trang chủ
Trang chủ diễn đàn Trang chủ diễn đàn > Trung tâm Giải trí Thốt Nốt > GÓC VĂN - THƠ > Thơ sưu tầm
  Chủ đề mới Chủ đề mới RSS Feed - cuộc đời cô gái làm điếm giả câm
 Ban quản trị   Hỏi đáp Hỏi đáp  Tìm kiếm trong diễn đàn   Đăng ký Đăng ký  Đăng nhập Đăng nhập

cuộc đời cô gái làm điếm giả câm

 Trả lời Trả lời
Tác giả
Nội dung
  Chủ đề Tìm kiếm Chủ đề Tìm kiếm  Lựa chọn cho chủ đề Lựa chọn cho chủ đề
vothanhcam View Drop Down
Thành viên mới
Thành viên mới


Tham gia: 19/08/2012
Trạng thái: Offline
Point: 16
Quản lý bài Quản lý bài   Cám ơn (3) Cám ơn(3)   Trích dẫn vothanhcam Trích dẫn  Trả lờiTrả lời Direct Link To This Post Chủ đề: cuộc đời cô gái làm điếm giả câm
    đã gửi: 19/08/2012 lúc 13:24
CÔ GÁI ĐIẾM GIẢ CÂM...

(Tặng em, người con gái vô danh)

Tôi - chàng sinh viên du học
Em - Cô gái làm tiền
Có gì liên quan đâu nhỉ?
Thế mà không hẹn lại quen!

Dưới ngọn đèn cao áp dưới công viên
Tôi vật lộn với những bài khó học
Em đi qua áo nilon loạt xoạt...
Dán mắt vào trang sách khát thèm

Em trẻ lắm chưa đến tuổi hai mươi
Mắt quầng thâm những đêm thiếu ngủ
Nét nhợt nhạt bởi sóng đời vần vũ
Tôi thường nghe người khách gọi: con Câm..

Tôi biết em Câm bởi không thể nói lên,
Đời xô em khỏi mái nhà yên ấm
Mảnh đất thanh bình vùng quê em sống
Cô độc! Chẳng còn ai...

Mẹ bỏ em từ lúc mới lên hai
Lần hồi sống với bà từ thủa nhỏ
Đến khi đơn côi không còn ai nữa...
Em lang thang phiêu bạt chốn thị thành

Chưa kịp lớn khôn đã kịp nếm hôi tanh
Em dấn thân vào bùn lầy cát bụi...
Và từ đó không còn ai nghe em nói
Chán ngán cuộc đời em làm điếm nuôi thân...

Chỉ tình cờ mà tôi mới quen em
Khi đơn độc giữa bầy dàn hoang dại
Chúng cắn xé em mà lòng tôi tê tái
Cố che chở cho em chút hiệp sỹ cuối cùng

Rồi dẫn em về băng bó vết thương
Cánh tay gãy treo trên vai lủng lẳng
Có lẽ vậy mà em khóc lặng
Rồi lần đầu tiên em kể chuyện đời mình...

Từ đó mỗi lần ra chốn cũ học đêm
Em đi qua lại dúi cho điếu thuốc
Ở trong tôi một niềm vui bất chợt
Chỉ mình tôi được biết em giả câm...

Ngày ra đi tôi chẳng nhớ đến em
Không biết tại sao mà em biết được?
Em đợi tôi tiễn xong gười khách cuối
Khi trở về tôi bỗng thấy em...

Lặng lẽ em đưa tôi một xấp tiền
Ôi những đồng tiền em bán mình mới có..
Tôi không nhận em òa lên nức nở
Khóc giận hờn như bị đánh đòn oan!

Niềm cảm thương như chợt dâng tràn
Tôi hứa với em sẽ viết thư đều đặn
Nước mắt vòng quanh và em cúi mặt
"Xưa đến nay... có địa chỉ bao giờ??"

Ôi chao, tôi ngậm đắng sững sờ
Còn biết nói chi, lấy gì an ủi???
Đời vô tình dày vò cát bụi
Thân phận em chưa ngẩng mặt bao giờ

Thời gian qua đi chẳng có một dòng thư
Bao thú vui khiến tôi quên tất cả
Bạn tôi báo tin: Em đã không còn nữa...
Chẳng biết tại sao em tự trẫm mình??

Câm ơi Câm, tôi không biết tên em...
Dẫu hỏi nhiều nhưng chưa bao giờ em nói
Bây giờ em đi và âm thầm tôi gọi
Như mọi người vẫn gọi: Câm ơi...

Nấm mộ em giờ ở đâu?
Vô danh không cần bia đá
Khi về tôi kiếm cành xanh lá
Cắm lên đánh dấu kiếp người....

Mùa hè 5/4/1989   











Sửa bởi vothanhcam - 19/08/2012 lúc 13:27
Bài này được cám ơn bởi: GuiHon_TheoGio,ledongho.hercules,canhsenhong2002
Lên trên
 Trả lời Trả lời
  Chia sẻ   

Đến diễn đàn Tôi có thể làm gì? View Drop Down

Web ThotNot
Web ThotNot.com Forum
Copyright © 2002-2018, ThotNot.com Forum - Diễn đàn đồng hương Thốt Nốt
Phát triển bởi tất cả các thành viên ThotNot.com, ThotNot.net
Địa chỉ liên hệ: adminthotnot.net