ThotNot.com Forum Trang chủ
Trang chủ diễn đàn Trang chủ diễn đàn > Cựu học sinh và học sinh Thốt Nốt > CỰU HỌC SINH TRƯỜNG THPT THỐT NỐT > K1996
  Chủ đề mới Chủ đề mới RSS Feed - Thơ Sưu Tầm
 Ban quản trị   Hỏi đáp Hỏi đáp  Tìm kiếm trong diễn đàn   Đăng ký Đăng ký  Đăng nhập Đăng nhập

THÔNG BÁO V/v Không tổ chức họp mặt thường niên

Thơ Sưu Tầm

 Trả lời Trả lời Trang  <12345>
Tác giả
Nội dung
  Chủ đề Tìm kiếm Chủ đề Tìm kiếm  Lựa chọn cho chủ đề Lựa chọn cho chủ đề
Nhân Kiệt View Drop Down
Thành viên cấp 5
Thành viên cấp 5
ảnh đại diện

Tham gia: 06/03/2012
Đang ở: Cần Thơ
Trạng thái: Offline
Point: 429
Quản lý bài Quản lý bài   Cám ơn (1) Cám ơn(1)   Trích dẫn Nhân Kiệt Trích dẫn  Trả lờiTrả lời Direct Link To This Post đã gửi: 19/03/2012 lúc 09:41

                TÌNH RẤT TIẾC

                                         Nguyễn Tấn Cứ

Rất tiếc anh không còn xe máy

Để rước em đi khắp thị thành

Rất tiếc anh chỉ còn xe đạp

Xin lỗi nàng ơi đừng trách anh

     Rất tiếc anh tàn như chén mẻ

    Chiếc túi cô đơn cứ nhập nhòe

   Nhà hàng không khoái xài tiền lẻ

  Anh dẫn em đi quán vĩa hè

Rất tiếc anh không còn kiên nhẫn

Chẳng ngồi xa chỉ khoái ngồi gần

Cuộc đời mệt quá đâm vớ vẫn

Muốn ôm...em hơn phải ngồi gần

        Anh biết rồi anh sẽ mất thôi

        Như con chim rồi sẽ mất mồi

        Cô đơn cộc cạch làm anh khổ

        Cứ phải còng lưng đạp suốt đời

Rất tiếc anh chỉ còn có thơ

Trao cho em hết khỏi nghi ngờ

Thơ thì chỉ giống như hơi thở

Như vậy em còn có ước mơ

 

 

 

       Rất tiếc anh chỉ còn... trái tim

      Trái tim be bé ngủ im lìm

       Chỉ reo khe khẻ khi đi kiếm

       Một chút tình yêu như cái kim

Rất tiếc không còn tuổi đi thi

Để xin học vị với văn bằng

Để anh không thấy lòng cay đắng

Khi bã vinh quang bắt phải quỳ

        Rất tiếc anh không còn xe đạp

        Để mời nàng lên ngự ở ... "ba ga".

       Chút ta ra phố, à ra phố

       Một chút thôi mà cũng đủ...

 

 

 

 

Bài này được cám ơn bởi: canhsenhong2002
Lên trên
Nhân Kiệt View Drop Down
Thành viên cấp 5
Thành viên cấp 5
ảnh đại diện

Tham gia: 06/03/2012
Đang ở: Cần Thơ
Trạng thái: Offline
Point: 429
Quản lý bài Quản lý bài   Cám ơn (1) Cám ơn(1)   Trích dẫn Nhân Kiệt Trích dẫn  Trả lờiTrả lời Direct Link To This Post đã gửi: 20/03/2012 lúc 13:28

Em đương lấy sóng làm cầu

Khơi xa làm bến, đáy sâu làm thuyền

Lấp một mất mát làm yên

Đem duyên làm phúc, lấy tiền làm kinh

                        (ST)

Bài này được cám ơn bởi: canhsenhong2002
Lên trên
Nhân Kiệt View Drop Down
Thành viên cấp 5
Thành viên cấp 5
ảnh đại diện

Tham gia: 06/03/2012
Đang ở: Cần Thơ
Trạng thái: Offline
Point: 429
Quản lý bài Quản lý bài   Cám ơn (1) Cám ơn(1)   Trích dẫn Nhân Kiệt Trích dẫn  Trả lờiTrả lời Direct Link To This Post đã gửi: 20/03/2012 lúc 13:34

Tôi cất di những cái bực mình

Của một thời tôi yêu em kỳ lạ

Đẻ đến sau này, lỡ tôi chẳng còn gì để cho em cả

Tôi sẽ tặng em những cái bực mình

Bài này được cám ơn bởi: canhsenhong2002
Lên trên
Bệnh Tâm Thần View Drop Down
Thành viên cấp 5
Thành viên cấp 5
ảnh đại diện

Tham gia: 30/09/2010
Đang ở: BV Tâm Thần
Trạng thái: Offline
Point: 486
Quản lý bài Quản lý bài   Cám ơn (0) Cám ơn(0)   Trích dẫn Bệnh Tâm Thần Trích dẫn  Trả lờiTrả lời Direct Link To This Post đã gửi: 20/03/2012 lúc 13:53
Bài gốc của Nhân Kiệt Nhân Kiệt đã viết:

Tôi cất di những cái bực mình

Của một thời tôi yêu em kỳ lạ

Đẻ đến sau này, lỡ tôi chẳng còn gì để cho em cả

Tôi sẽ tặng em những cái bực mình



Bạn Kiệt chưa uống thuốc phải hem?  "mần" bài thơ quá hay! Clap Smiley99
Em bị điên, đừng chọc em!
Lên trên
Nhân Kiệt View Drop Down
Thành viên cấp 5
Thành viên cấp 5
ảnh đại diện

Tham gia: 06/03/2012
Đang ở: Cần Thơ
Trạng thái: Offline
Point: 429
Quản lý bài Quản lý bài   Cám ơn (0) Cám ơn(0)   Trích dẫn Nhân Kiệt Trích dẫn  Trả lờiTrả lời Direct Link To This Post đã gửi: 20/03/2012 lúc 21:51
Bài Thơ Thứ Nhất
T.T.Kh
Thuở trước hồn tôi phơi phới quá, 
Lòng thơ nguyên vẹn một làn hương... 
Nhưng mà nghệ sĩ từ đâu lại, 
Êm ái trao tôi một vết thương. 
Tai ác ngờ đâu gió lạ qua, 
Làm kinh giấc mộng những ngày hoa, 
Thổi tan tâm điệu du dương trước 
Và tiễn Người đi bến cát xạ 
Ở lại vườn Thanh có một mình, 
Tôi yêu gió rụng lúc tàn canh; 
Yêu trăng lặng lẽ rơi trên áo, 
Yêu bóng chim xa, nắng lướt mành. 
Và một ngày kia tôi phải yêu 
Cả chồng tôi nữa lúc đi theo 
Những cô áo đỏ sang nhà khác, 
- Gió hỡi! làm sao lạnh rất nhiều ? 
Từ đấy không mong, không dám hẹn 
Một lần gặp nữa dưới trăng nghiêm, 
Nhưng tôi vẫn chắc nơi trời lạ, 
Người ấy ghi lòng :"vẫn nhớ em !" 
Đang lúc lòng tôi muốn tạm yên, 
Bỗng ai mang lại cánh hoa tim 
Cho tôi ép nốt lòng dư lệ 
Rỏ xuống thành thi khóc chút duyên ? 
Đẹp gì một mảnh lòng tan vỡ 
Đã bọc hoa tàn dấu xác xơ! 
Tóc úa giết dần đời thiếu phụ... 
Thì ai trông ngóng, chả nên chờ ! 
Viết đoạn thơ đầu lo ngại quá 
Vì tôi còn nhớ hẹn nhau xưa : 
- "Cố quên đi nhé, câm mà nín 
Đừng thở than bằng những giọng thơ !" 
Tôi run sợ viết; lặng im nghe 
Tiếng lá thu khô siết mặt hè 
Như tiếng chân người len lén đến. 
- Song đời nào dám găp ai về! 
Tuy thế, tôi tin vẫn có người 
Thiết tha theo đuổi nữa, than ôi 
Biết đâụ..tôi : một tâm hồn héo, 
Bên cạnh chồng nghiêm luống tuổi rồi! 
Lên trên
Nhân Kiệt View Drop Down
Thành viên cấp 5
Thành viên cấp 5
ảnh đại diện

Tham gia: 06/03/2012
Đang ở: Cần Thơ
Trạng thái: Offline
Point: 429
Quản lý bài Quản lý bài   Cám ơn (0) Cám ơn(0)   Trích dẫn Nhân Kiệt Trích dẫn  Trả lờiTrả lời Direct Link To This Post đã gửi: 20/03/2012 lúc 21:59


Tôi cất đi những cái bực mình

Của một thời tôi yêu em kỳ lạ

Để đến sau này, lỡ tôi chẳng còn gì để cho em cả

Tôi sẽ tặng em những cái bực mình

 ( Chỉnh sửa lại chút)

Lên trên
Nhân Kiệt View Drop Down
Thành viên cấp 5
Thành viên cấp 5
ảnh đại diện

Tham gia: 06/03/2012
Đang ở: Cần Thơ
Trạng thái: Offline
Point: 429
Quản lý bài Quản lý bài   Cám ơn (0) Cám ơn(0)   Trích dẫn Nhân Kiệt Trích dẫn  Trả lờiTrả lời Direct Link To This Post đã gửi: 20/03/2012 lúc 22:02
Đồng chí
Chính Hữu 

Chính Hữu

Quê hương anh nước mặn đồng chua
Làng tôi nghèo đất cày lên sỏi đá
Anh với tôi vốn người xa lạ
Từ phương trời chẳng hẹn, quen nhau
Súng bên súng, đầu sát bên đầu
Đêm rét chung chăn, thành đôi tri kỷ
Đồng chí !

Ruộng nương anh gửi bạn thân cày
Gian nhà không, mặc kệ gío lung lay
Giếng nước gốc đa, nhớ người ra lính
Anh với tôi biết từng cơn ớn lạnh
Rét run người, vừng trán ướt mồ hôi
Áo anh rách vai
Quần tôi có vài mảnh vá
Miệng cười buốt gía
Chân không giày
Thương nhau tay nắm lấy bàn tay

Đêm nay rừng hoang sương muối
Đứng cạnh bên nhau chờ giặc tới
Đầu súng trăng treo
Lên trên
Nhân Kiệt View Drop Down
Thành viên cấp 5
Thành viên cấp 5
ảnh đại diện

Tham gia: 06/03/2012
Đang ở: Cần Thơ
Trạng thái: Offline
Point: 429
Quản lý bài Quản lý bài   Cám ơn (0) Cám ơn(0)   Trích dẫn Nhân Kiệt Trích dẫn  Trả lờiTrả lời Direct Link To This Post đã gửi: 20/03/2012 lúc 22:11

Nhớ rừng

(Lời con Hổ ở vườn Bách thú, 
Tặng 
Nguyễn Tường Tam) 

Gậm một khối căm hờn trong cũi sắt, 
Ta nằm dài, trông ngày tháng dần qua. 
Khinh lũ người kia ngạo mạn, ngẩn ngơ, 
Giương mắt bé diễu oai linh rừng thẳm, 
Nay sa cơ, bị nhục nhằn tù hãm, 
Để làm trò lạ mắt, thứ đồ chơi. 
Chịu ngang bầy cùng bọn gấu dở hơi, 
Với cặp báo chuồng bên vô tư lự. 

Ta sống mãi trong tình thương nỗi nhớ, 
Thủa tung hoành hống hách những ngày xưa. 
Nhớ cảnh sơn lâm, bóng cả, cây già, 
Với tiếng gió gào ngàn, với giọng nguồn hét núi, 
Với khi thét khúc trường ca dữ dội, 
Ta bước chân lên, dõng dạc, đường hoàng, 
Lượn tấm thân như sóng cuộn nhịp nhàng, 
Vờn bóng âm thầm, lá gai, cỏ sắc. 
Trong hang tối, mắt thần khi đã quắc, 
Là khiến cho mọi vật đều im hơi, 
Ta biết ta chúa tể của muôn loài 
Giữa chốn thảo hoa không tên, không tuổi. 

Nào đâu những đêm vàng bên bờ suối, 
Ta say mồi đứng uống ánh trăng tan? 
Đâu những ngày mưa chuyển bốn phương ngàn, 
Ta lặng ngắm giang san ta đổi mới? 
Đâu những bình minh cây xanh nắng gội, 
Tiếng chim ca giấc ngủ ta tưng bừng? 
Đâu những chiều lênh láng máu sau rừng. 
Ta đợi chết mảnh mặt trời gay gắt, 
Để ta chiếm lấy riêng phần bí mật? 
- Than ôi! thời oanh liệt nay còn đâu? 

Nay ta ôm niềm uất hận ngàn thâu, 
Ghét những cảnh không đời nào thay đổi, 
Những cảnh sửa sang, tầm thường, giả dối: 
Hoa chăm, cỏ xén, lối phẳng, cây trồng; 
Giải nước đen giả suối, chẳng thông dòng 
Len dưới nách những mô gò thấp kém; 
Dăm vừng lá hiền lành không bí hiểm, 
Cũng học đòi bắt chước vẻ hoang vu 
Của chốn ngàn năm cao cả âm u. 

Hỡi oai linh, cảnh nước non hùng vĩ! 
Là nơi giống hùm thiêng ta ngự trị. 
Nơi thênh thang ta vùng vẫy ngày xưa 
Nơi ta không còn được thấy bao giờ 
Có biết chăng trong những ngày ngao ngán, 
Ta đương theo giấc mộng ngàn to lớn 
Để hồn ta phảng phất được gần ngươi, 
- Hỡi cảnh rừng ghê gớm của ta ơi!

(1936)
Lên trên
Nhân Kiệt View Drop Down
Thành viên cấp 5
Thành viên cấp 5
ảnh đại diện

Tham gia: 06/03/2012
Đang ở: Cần Thơ
Trạng thái: Offline
Point: 429
Quản lý bài Quản lý bài   Cám ơn (0) Cám ơn(0)   Trích dẫn Nhân Kiệt Trích dẫn  Trả lờiTrả lời Direct Link To This Post đã gửi: 20/03/2012 lúc 22:30
Đợi
.::Vũ Quần Phương::.

Anh đứng trên cầu đợi em
Dưới chân cầu nước chảy ngày đêm
Ngày xưa đã chảy, sau còn chảy
Nước chảy bên lòng, anh đợi em

Anh đứng trên cầu nắng hạ
Nắng soi bên ấy lại bên này
Đợi em. Em đến? Em không đến?
Nắng tắt, còn anh đứng mãi đây!

Anh đứng trên cầu đợi em
Đứng một ngày đất lạ thành quen
Đứng một đời đất quen thành lạ
Nước chảy... kìa em, anh đợi em.
Lên trên
Nhân Kiệt View Drop Down
Thành viên cấp 5
Thành viên cấp 5
ảnh đại diện

Tham gia: 06/03/2012
Đang ở: Cần Thơ
Trạng thái: Offline
Point: 429
Quản lý bài Quản lý bài   Cám ơn (0) Cám ơn(0)   Trích dẫn Nhân Kiệt Trích dẫn  Trả lờiTrả lời Direct Link To This Post đã gửi: 20/03/2012 lúc 22:31
Có khi nào
.::Bùi Minh Quốc::.

Có khi nào trên đường đời tấp nập
Ta vô tình đi lướt qua nhau
Bước lơ đãng chẳng ngờ đang để mất
Một tâm hồn ta đợi đã từ lâu
Lên trên
 Trả lời Trả lời Trang  <12345>
  Chia sẻ   

Đến diễn đàn Tôi có thể làm gì? View Drop Down

Web ThotNot
Web ThotNot.com Forum
Copyright © 2002-2018, ThotNot.com Forum - Diễn đàn đồng hương Thốt Nốt
Phát triển bởi tất cả các thành viên ThotNot.com, ThotNot.net
Địa chỉ liên hệ: adminthotnot.net