ThotNot.com Forum Trang chủ
Trang chủ diễn đàn Trang chủ diễn đàn > Trung tâm Giải trí Thốt Nốt > GÓC VĂN - THƠ > Nghệ thuật sống
  Chủ đề mới Chủ đề mới RSS Feed - Không bao giờ quá muộn để ước mơ...!
 Ban quản trị   Hỏi đáp Hỏi đáp  Tìm kiếm trong diễn đàn   Đăng ký Đăng ký  Đăng nhập Đăng nhập

Không bao giờ quá muộn để ước mơ...!

 Trả lời Trả lời
Tác giả
Nội dung
  Chủ đề Tìm kiếm Chủ đề Tìm kiếm  Lựa chọn cho chủ đề Lựa chọn cho chủ đề
dani_9x_girl View Drop Down
Thành viên cấp 3
Thành viên cấp 3
ảnh đại diện

Tham gia: 05/12/2007
Đang ở: trên mạng
Trạng thái: Offline
Point: 1201
Quản lý bài Quản lý bài   Cám ơn (0) Cám ơn(0)   Trích dẫn dani_9x_girl Trích dẫn  Trả lờiTrả lời Direct Link To This Post Chủ đề: Không bao giờ quá muộn để ước mơ...!
    đã gửi: 04/06/2008 lúc 14:01

" Ước mơ ko phải là cái gì sẵn có, cũng ko phải là cái gì ko thể có. Ước mơ giống như một con đường tiềm ẩn để con người khai phá và vượt qua"
                                                                                                                       _Lỗ Tấn_

°º¤ø,¸¸,ø¤º°`°º¤ø,¸°º¤ø,¸¸,ø¤º°`°º¤ø,¸


   
Bạn nghĩ gì khi đọc đc câu nói ở trên? Bạn có hiểu hết ý nghĩa của câu nói đó?
     Riêng nó, nó có thể ko hiểu hết ý nghĩa của câu nói đó, nhưng nó suy nghĩ…. Bởi vì nó cũng có ước mơ, rất rất nhiều ước mơ là đắng khác, nhưng biết bao nhiêu ước mơ của nó… hình như chưa có cái nào trở thành hiện thực hoàn toàn. Nó thắc mắc… do đâu? Tại sao ước mơ của nó ko thành hiện thực? Phải chăng vì mơ ước đó quá viễn vông… hay vì ước mơ đó chỉ là mơ mộng ko thực tế.

     Trước đây, nó từng nghĩ “ước mơ cuối cùng chỉ là mơ ước, ko bao giờ thành hiện thực”… chính cái suy nghĩ đó đã khiến cho bao nhiêu ước mơ của nó ngày càng lụi tàn… mặc dù nó vẫn cứ ước mơ.

Phải chăng nó đã sai lầm? Đúng… nó đã hoàn toàn sai lầm, nhưng tới bây giờ nó mới nhận ra sai lầm đó của nó… liệu có quá muộn màng, trong khi nó ko còn nhiều thời gian để thực hiện ước mơ hiện tại mà nó đang ấp ủ và mơ ước. Bây giờ nó mới phát hiện, ước mơ của nó ko xa vời, ko viễn vông, ko hoàn toàn là mơ tưởng, nhưng nó cũng phát hiện… nó chỉ biết ước mơ, mà ko biết biến ước mơ thành hiện thực, khác nào “há miệng chờ sung”… sung ko rụng thì nó đành nhịn đói… nhưng nó vẫn chờ… vậy có tức cười ko cơ chứ.

    Thật đáng buồn cho nó, đáng buồn cho biết bao nhiêu ước mơ ấp ủ đã ko còn… cũng vì nó. Những ước mơ trước đây ko còn nữa… có lẽ vì nó ko chịu chuyên tâm vẽ ước mơ của chính nó, nó thấy ước mơ của nó, nhưng lại nhờ người khác vẽ dùm… và ước mơ đó lại trở thành ước mơ của người vẽ dùm nó, chứ ko phải ước mơ của nó… Nó ko tự vẽ ước mơ, mặc dù ước mơ luôn luôn trong nó…

    Trong suốt mấy năm dài học từ THCS lên đến THPT và bây giờ nó chuẩn bị bước sang năm cuối cấp đầy cam go, vất vả… có thể nói đây là năm sẽ quyết định số phận của nó, tương lai của nó… Nó ko ngại vì chương trình mới, nó ko lo vì thầy cô khó… Nó vẫn hoàn thành nhiệm vụ học tập của nó, dù ko xuất sắc, nhưng cũng ko tệ…   Nhưng đôi lúc nó lại cảm thấy cái nhiệm vụ đó ngày càng nặng, đè lên  vai nó, nó dường như ko gánh nổi, sắp  gục ngã, nó cảm thấy chán nản, ko tự tin… nhưng nó vẫn tiếp tục nhiệm vụ đó… như một trách nhiệm, một lẽ đương nhiên nó cần phải làm mà nó ko sao tránh khỏi… đành chấp nhận.

     Đôi lúc nó ko biết nó học cho ai? Nó học vì cái gì nữa? Nó học cho ba mẹ nó vui lòng? Nó học cho tương lai sau này của gia đình nó?... hay nó học cho bản thân? Nó học vì nó cần phải học, nó ko còn đam mê, ko còn thích thú như xưa nữa… vì cảm giác ngày xưa đã ko còn. Nó cảm thấy nặng nề và ko thoải mái.

     Dường như người quyết định tương lai cho nó ko phải là bản thân nó mà là ba mẹ nó, nó đang thực hiện ước mơ… của ba mẹ… chứ ko phải của riêng nó. Nó vẫn đẩu tranh, vẫn duy trì ước mơ của bản thân… nhưng khi ước mơ đó lại ko đc người thân ủng hộ thì ước mơ đó sẽ trở thành “nhiệm vụ bất khả thi”…

Nhưng nó ko chấp nhận, nó ko đầu hàng một cách dễ dàng như thế, nó ko phải là con người dễ khuất phục và chinh phục, nó ko để số phận quyết định nó… mà nó cần quyết định số phận.

    Bây giờ nó đã có một ước mơ mới, một ước mơ cho riêng nó… dù hơi bất khả thi, dù hơi đi ngược lại con đường mà nó đã theo mấy năm nay… Nó đã rẽ sang con đường mới, ko thuận lợi bằng con đường cũ, mà gồ ghề hơn, chông gai hơn… và cô đơn hơn.

     Nó chỉ ko biết là liệu nó có làm đúng hay ko? Nó có một ước mơ riêng… nhưng lại âm thầm thực hiện… vì nó biết khó mà đc mọi người ủng hộ và giúp đỡ nó thực hiện ước mơ. Nó cũng đang phân vân, ko biết… bây giờ thực hiện ước mơ đó có quá trễ hay ko? Liệu những cố gắng của nó vẽ lên ước mơ có đc đền bù xứng đáng và có như nó mong đợi hay ko? Thời gian ko nhiều… mà con đường để đạt đc ước mơ thì dài quá… xa quá và chông gai nữa… nó lại đi 1 mình trên con đường đó… ko ai động viên, ko ai giúp đỡ… Nhưng nó vẫn cố gắng… dù biết cố gắng đó khó lòng mà thành công… Một ước mơ trái ngược với thực tế, có thể nói là 1 ước mơ sai lầm… nhưng dù sao nó cũng phải thử… vì đây là ước mơ của riêng nó…

     Hình như bây giờ nó chưa thật sự cố gắng để thực hiện ước mơ… chưa thật sự đam mê với ước mơ đó… vì nó còn thiếu 1 cái gì đó… 1 động lực… 1 nguồn động viên… đê nó cố gắng hơn nữa… Thật sự nó rất mệt mỏi khi thực hiện điều nó mơ ước, và thực sự áp lực khi vẫn phải theo con đường mà nó đã đi trước đây vì trách nhiệm… Mệt… mệt… nó kiệt sức…sắp ngã quỵ… nhưng chưa ai đỡ nó lên, cũng chưa ai lôi nó dậy hay đánh thức nó đừng ngủ quên mà hãy đi tiếp…

     Nó sẽ cố dù sức đã hết… dù lực đã tàn… nhưng nó biết một điều… “KO BAO GIỜ LÀ QUÁ TRỄ ĐỂ ƯỚC MƠ” và “ĐỂ ĐẠT ĐƯỢC NHỮNG ĐIỀU CHƯA BAO GIỜ CÓ, NÓ PHẢI LÀM NHỮNG VIỆC CHƯA BAO GIỜ LÀM”

 

Forgiveness is the most tender part of love
        _John Sheffield_
Bài này được cám ơn bởi: Nguyễn Trung
Lên trên
Út_Mía_Lao View Drop Down
Thành viên cấp 2
Thành viên cấp 2
ảnh đại diện

Tham gia: 02/03/2008
Đang ở: trời không biết
Trạng thái: Offline
Point: 114
Quản lý bài Quản lý bài   Cám ơn (0) Cám ơn(0)   Trích dẫn Út_Mía_Lao Trích dẫn  Trả lờiTrả lời Direct Link To This Post đã gửi: 05/06/2008 lúc 19:23
TÔi vẫn luôn tin rằng Ước mơ luôn có thể thực hiện được. BỞi vì, từng có một người đã chứng minh rằng, cho dù không có gì cả, anh ta cũng có thể tạo lập một trang trại lớn 2 nghìn ha, chỉ vì anh ta dám ước mơ. Trên đời không có gì là không thể, chỉ cần chúng ta dám ước mơ.
thời gian hanh phúc nhất là hiện tại, người quan trọng nhất trong hiện tại là người trước mặt mình.
Lên trên
dani_9x_girl View Drop Down
Thành viên cấp 3
Thành viên cấp 3
ảnh đại diện

Tham gia: 05/12/2007
Đang ở: trên mạng
Trạng thái: Offline
Point: 1201
Quản lý bài Quản lý bài   Cám ơn (0) Cám ơn(0)   Trích dẫn dani_9x_girl Trích dẫn  Trả lờiTrả lời Direct Link To This Post đã gửi: 06/06/2008 lúc 14:53
Bài gốc của Út_Mía_Lao Út_Mía_Lao đã viết:

TÔi vẫn luôn tin rằng Ước mơ luôn có thể thực hiện được. BỞi vì, từng có một người đã chứng minh rằng, cho dù không có gì cả, anh ta cũng có thể tạo lập một trang trại lớn 2 nghìn ha, chỉ vì anh ta dám ước mơ. Trên đời không có gì là không thể, chỉ cần chúng ta dám ước mơ.
Có thể cho dani biết người đã chứng minh cho Út tào lao là ai ko?
Forgiveness is the most tender part of love
        _John Sheffield_
Lên trên
 Trả lời Trả lời
  Chia sẻ   

Đến diễn đàn Tôi có thể làm gì? View Drop Down

Web ThotNot
Web ThotNot.com Forum
Copyright © 2002-2018, ThotNot.com Forum - Diễn đàn đồng hương Thốt Nốt
Phát triển bởi tất cả các thành viên ThotNot.com, ThotNot.net
Địa chỉ liên hệ: adminthotnot.net