ThotNot.com Forum Trang chủ
Trang chủ diễn đàn Trang chủ diễn đàn > Trung tâm Giải trí Thốt Nốt > GÓC VĂN - THƠ > Truyện-Tùy Bút tự sáng tác
  Chủ đề mới Chủ đề mới RSS Feed - Ngưỡng vọng ( Dài ngắn chưa rõ...calli đang cố gắn
 Ban quản trị   Hỏi đáp Hỏi đáp  Tìm kiếm trong diễn đàn   Đăng ký Đăng ký  Đăng nhập Đăng nhập

Ngưỡng vọng ( Dài ngắn chưa rõ...calli đang cố gắn

 Trả lời Trả lời
Tác giả
Nội dung
  Chủ đề Tìm kiếm Chủ đề Tìm kiếm  Lựa chọn cho chủ đề Lựa chọn cho chủ đề
Msscalli View Drop Down
Thành viên mới
Thành viên mới
ảnh đại diện

Tham gia: 09/05/2011
Trạng thái: Offline
Point: 1
Quản lý bài Quản lý bài   Cám ơn (0) Cám ơn(0)   Trích dẫn Msscalli Trích dẫn  Trả lờiTrả lời Direct Link To This Post Chủ đề: Ngưỡng vọng ( Dài ngắn chưa rõ...calli đang cố gắn
    đã gửi: 09/05/2011 lúc 12:28

 

Phần I : Cô gái Phong Châu.

_Đăng Li_

Dẫn truyện :

Cổng thiên đình.

Chàng thiếu niên ngữ khí điềm tĩnh thanh cao đứng trước cánh cổng cao lớn hư ảo trog màn sương lấp lánh.

Có nắng dìu dịu. Có gió mát lành.

“ Con đã quyết định rồi chứ ? Nếu bị giáng xuống làm người thì sẽ mất hết quyền lực, phép thuật và không còn bất tử nữa.”

“ Vâng, thưa thầy.”

Chàng trai nheo mắt nhìn xuống hạ giới.Tay siết chặt.

“Và có thể sẽ quên mất chuyện quá khứ.” Lão tiên trầm tư nhắc nhở.

Rất lâu sau, chàng lên tiếng.

“Vâng ! Chỉ xin thầy cho con được toại nguyện một điều. Dù kiếp này hay kiếp sau, dù kiếp sau hay kiếp sau nữa, hãy cho con yêu nàng , để nàng chỉ bên cạnh con. Đừng để con vì mất đi ký ức mà ghét bỏ nàng.”

Lão tiên già im ắng gật đầu, chăm chú nhìn thiếu niên trẻ tuổi.

Chàng trai tuấn tú ấy nở nụ cười viên mãn ,đẹp , rực rỡ hơn cả ánh sáng Thần Mặt Trời.

Chàng gieo mình xuống hạ giới sâu hun hút , thân thể chàng tan thành nhiều bọt nước trong suốt, lóng lánh.

Kinh đô Phong Châu đổ mưa.

____________________

Chương 1 .

Thanh Long Vương phủ.

“Người đâu mau gọi bà đỡ, công chúa trở dạ rồi !”

“Quân bay đâu, ngự y !!”

Công chúa Ấn Độ -vợ của Thanh Vương gia – Maurya, vừa trở dạ.Các ngự y đều tiên liệu rằng chắc chắn nàng sẽ sinh ra một bé gái xinh đẹp,tài giỏi bậc nhất.Vậy nên khi được triệu kiến,ai ai cũng mang theo “báu vật” của riêng mình để chúc phúc cho tương lai tiểu thư bé nhỏ .

“Vương gia, mau vào đi Vương gia ! Công chúa đã hạ sinh một...”

“Rầm!!”

Thanh Vương chưa chờ bà đỡ dứt lời đã đạp cửa xông vào.Thấy Maurya nằm bất động trên giường , ngài sa sầm cả măt mày.

“Ry-a, ry-a. Bà đỡ! Ry-a như vậy là sao ? Không phải là đẻ non hay chết vì kiệt sức chứ?? Khônggg...Ry-a ,ry-a của ta...Tỉnh dậy đi!”

Bà đỡ lẩm nhẩm định nói gì đó thì bị giật mình vì tiếng kêu riết của Thanh Vương :“Aiii ui...Ry-a? RY-A ! Nàng chưa chết sao ! “ Thanh Vương trừng mắt.

“Chết cái đầu chàng ý ! Người ta ngủ một lúc cũng không yên ! “ Ry-a bực bội véo Thanh Vương một cái rõ đau...

Chợt nhớ ra, Maurya chỉ ngón tay ngọc ngà về phía đứa trẻ vừa chào đời : “ Bà đỡ. Mau mang tiểu thư cho ta.”

“Nhưng..thưa công chúa...”

Nàng nheo đôi lông mày đen nhánh sắc sảo, tò mò : “ Làm sao thế ?”

Bà đỡ nhanh tay đặt đứa bé vào chiếc nôi xinh xắn, cười cười : “Chúc mừng hai vị...Đây chẳng phải là một tiểu công tử khôi ngô tuấn tú sao.”

“ CÁI GÌ CƠ !!!” Đôi vợ chồng trẻ bàng hoàng bật dậy , nhìn lom lom vào thằng nhỏ đáng yêu đang cười khanh khách rồi lại ngơ ngác nhìn các vị ngự y . “Chuyện này là thế nào ? Chẳng phải các ngươi đều chắc chắn là con gái sao ? “

“ Dạ...cái này thì...theo như bắt mạch và chuẩn đoán sơ bộ...Tiểu thư...à không..Công tử... không..không.. thể là con trai được...” Vài chục ông ngự y run như cầy sấy vội vàng thanh minh thanh nga...


Tám năm sau.

Thôn Hoàng Kỳ .

“ Công chúa Ry-a , bên kia có bán kẹo ngô dẻo, tiểu công tử thíc lắm đấy ạ.” Cô hầu nữ nhanh nhảu dẫn đường.

Dưới ánh nắng rực rỡ chói chang, người con gái ấy thướt tha đi lại trên phố.

Đôi chân nàng đi như lướt.Tà váy tung bay.

Những lọn tóc đen xen kẽ sắc nâu dịu dàng đánh rối vào nhau trong gió, phất qua từng đường nét cơ mặt hoàn mỹ của nàng.

Mắt nàng. Đôi mắt xanh lam khác lạ. Đôi mắt trong biếc như dòng suối mát lành, như bầu trời xanh thẳm.

Công chúa Ấn Độ Maurya.

Các cụ nói cấm sai. Gái một con trông mòn con mắt.

“ A-Lan, em nhìn xem đằng kia có chuyện gì mà đông đúc vậy?”

A-Lan thoăn thoắt chạy lên trước , hỏi han : “ Xin hỏi ở đây đang có chuyện gì thế ?” Nàng vừa luôn miệng hỏi vừa rẽ đám đông vào trong.

Một bé gái tầm sáu bẩy tuổi đang quỳ trước cổng Thanh Hoa lầu. Tay bê khay tiền bằng đồng. Thiểu não. U sầu.

“ A-Lan, chuyện gì th..” Vừa kịp lúc Maurya chạy tới , hình ảnh bé gái với chiếc khay đồng làm nàng sững lại.

Nàng vén gọn vạt váy , bước lại gần, một tay nàng nâng cô bé lên,một tay lau những giọt mồ hôi trên chán cô bé : “Con tên gì?”

“Chu Thiên Tử” Cô bé với đôi mắt to tròn long lanh ngước nhìn người phụ nữ trẻ tuổi, tay giơ khay đồng lên : “ Hãy thả tiền vào đi phu nhân.”

“ Thiên Tử. Ai bắt con phải làm công việc này!” Vị công chúa ngoại quốc cầm chiếc khay đồng vứt xuống đất, kéo tay đứa trẻ đáng thương đi ra khỏi đám đông.

Họ chưa đi được bao xa. Một giọng nói chát chúa chua ngoa thét lên gọi giật lại : “Đứng lại!”

Người đàn bà dáng người to béo lúng lính vòng vèo trang sức cầm quạt bước ra : “ Lữ khách nơi nào mà lại có cả gan đến giật người của An Hoa Mama này vậy ?” Bà ta vừa cao giọng vừa liếc xéo về phía người phụ nữ xinh đẹp, đe nạt.

“ Bà...bà không biết trời cao đất dày, khi quân phạm thượng, đây chính là...”

“ A-Lan !” Nàng vội ngắt lời cô hầu A-Lan , một tay kéo đứa trẻ ra sau , giọng mỉa mai : “Ồ. Hoá ra bà là chủ cái kỹ viện thối nát này.Trông tướng mạo bà thế kia, tôi thấy lạ là cái quán này lại đông khách tấp nập như vầy.”

“ Ha ha ha” Tiếng cười của đám đông làm bà An Hoa thâm tím mặt mày, cơn tức đã dồn lên đến đỉnh, mụ giơ ngón tay tròn ú về phía 2 người phụ nữ nọ, hét : “ Bắt 2 đứa kia vào cho ta. Ta phải cho chúng nếm mùi kỹ nữ.”

“ AI DÁM !”

Một toán quân lính đội ngũ chỉnh tề cầm giáo xông vào chốn kỹ viện,một quân nhân chỉ huy đứng ra hô lớn : “ Ai dám cả gan mạo phạm đến công chúa Maurya, các người thật to gan, không muốn giữ cái đầu nữa sao?”

Nghe đến công chúa Maurya mụ đàn bà đã sợ co rúm người lại,mặt mày tái mét, mồ hôi đầm đìa vã ra như tắm.Mụ run rẩy lẩy bẩy quỳ xuống hai tay chấp lại đưa lên phía trên : “ Khổ cái thân già con có mắt như mù,ngu muội không nhận ra công chúa....xin...xin tha thân già toàn mạng...”

“ Bà đã làm gì với đứa trẻ này.”

Mụ đàn bà ngước ngước lên nhưng chạm phải ánh mắt của nàng lại cụp xuống, giọng điêu ngoa vờ vịt : “ Bẩm ... không phải như công chúa nghĩ đâu..Nó là đứa trẻ xấu xa hỗn hào, ăn trộm ăn cắp..Nó...nó đáng bị như vậy...”

“Bà nói láo.” Bấy giờ khi nghe những lời xảo trá của mụ, Thiên Tử mới lên tiếng : “ Bà vô duyên vô cớ bắt tôi từ trên phố về, rồi bắt ngồi trước cổng Thanh Hoa lầu làm ăn xin và nộp tiền cho bà.” Cô bé vừa căm hận, vừa hờn tủi.

Nàng ném cho mụ ta một ánh mắt khinh bỉ rồi nâng cằm cô bé lên : “ Ba mẹ con đâu ?”

“ Từ khi con biết nhận thức...Con đã là đứa trẻ mồ côi rồi .”

“Con có muốn đến Thanh Long phủ không?” Nàng dò hỏi.

“ Con...con có thể đến nơi đẹp đẽ đó ư?”

Nàng mỉm cười, nụ người đẹp như cánh hoa hồng mùa xuân, ngọt như vị mật ong rừng. “ Dẹp cái nơi bẩn thỉu này đi.”

Nói rồi nàng cầm tay đứa trẻ đưa đi. Sau lưng nàng là tiếng kêu khóc của mụ mama độc ác.


Chín năm sau.

Kinh đô Phong Châu.

Thanh Long Vương phủ.

Lá bay rợp trời.

Hương hoa ngào ngạt.

“ Jazz..Jazz.!” - Thanh Phong 17 tuổi – đang trên đường từ ngoại ô về phủ, dáng điệu phi ngựa vừa hối thúc vừa điềm tĩnh của y khiến rất nhiều cô nương ngoái theo.Lần này ra tới ngoại ô, y rất nóng lòng muốn quay về, bởi , y đang tương tư.

“ Người đâu ! Mở cổng . Phong công tử đã về .”

“Kẹẹttt......” Cánh cổng sơn son rát vàng được từ từ kéo ra.Chàng thiếu niên tuấn tú nhảy xuống ngựa, tay ôm một sấp đồ được bọc kín.

17 tuổi y mới biết tương tư. Cảm giác bỗng nhiên nhớ một ai đó , da diết, mãnh liệt, thật kỳ lạ.Nhất là, đó lại là một cô gái trước nay luôn ở bên cạnh y,nhưng y lại không hề nhận ra.

“ Thanh Phongggg ...” Giọng cô gái vừa trong trẻo vừa dịu dàng cất lên, giọng nói đó hay hơn hết thảy loại nhạc cụ gì trên đời. Nàng kéo cao chiếc váy xoè vướng víu, tháo luôn đôi giày thêu hoa, chạy thẳng ra cổng.

Chính là người con gái đó.Người con gái khiến tim y điên đảo, giọng nói của nàng làm tai y choáng váng.

17 tuổi. Y biết tương tư.

“ Thiên Tử !” Y gạt vạt áo qua bên, chạy như bay, nàng vừa tiến lại gần một tay y đã vòng qua eo, tay kia nâng người nàng lên cao, cười lớn : “ Tiểu thư, trông có khác nào cô a hoàn không? Giầy đâu, con gái con đứa mà kéo váy lên chạy vậy hả !” Y xoay nàng một vòng rồi đặt xuống : “ Sao vẫn nhẹ tênh vậy? Gió thổi là bay.”

“ Trời, ca ca, huynh có cần vừa về đã trâm trọc muội không vậy. Sao lần này lại về nhanh thế? Có quà không?” Nàng vừa cất tiếng cười giòn tan, vừa ngó nghiêng trước sau, tay vẫn cầm vạt váy kéo cao.

Y nhìn nàng mà cười mãi không thôi.Lớn lên bên nhau đã tám năm rồi, lúc nào y cũng nghĩ nàng là đứa trẻ, thế mà không ngờ có một ngày đứa trẻ ấy lại khiến y đau đầu tương tư. “Đây. Đồ của ta chỉ có nhiêu đây, muội đem đi hết đi.”

“ Oaa... Đúng là chỉ có huynh tốt với ta nhất..hy hy hy...Cho thơm cái ..Chụtttt~~~~” Nàng vừa cười khanh khách vừa kéo cổ y xuống hôn chùn chụt (vào má ) rồi chạy biến cùng đống quà mới.Nàng nhẹ nhàng thanh thoát như một đoá hoa hồng bạch. Từng đường nét trên cơ thể toát ra mùi vị thanh cao mềm mỏng diệu kỳ.

Y đờ đẫn nhìn theo dáng nàng vừa khuất sau đoạn rẽ vào vườn hoa.Tám năm qua đây đâu phải lần đầu y được nàng hôn như vậy.Vậy mà hôm nay,tim y lại đập loạn xạ, liên hồi,liên hồi.Y lắc đầu tự cười chính bản thân mình ngốc nghếch.

“ Phong nhi ! Vừa về đến nhà không vào chào hỏi cha mẹ, đứng đó làm gì ?” Người phụ nữ “không biết già” –công chúa Maurya - mắng yêu đứa con trai. “ Con bị Thiên Tử làm cho quên cả cha mẹ rồi hay sao?” Bà vừa nháy mắt với con trai vừa huých vào tay chồng nói nhỏ: “ Vậy là chúng ta sắp có con dâu rồi.”

“ Mẹ..mẹ nói gì vậy! Tử nhi là con gái mẹ còn gì.” Y xấu hổ, đánh trống lảng : “ Cha ! Con mới về.”

“Thằng quỷ ! Con đừng có lảng lảng đi nhé.” Bà vừa âu yếm nhìn chồng vừa cười gian : “ Chính vì nó là con gái mẹ nên con quyết không được bạc đãi nó.”

“E hèm!” Thanh Long Vương gia bấy giờ lên tiếng, lườm yêu vợ : “ Là con gái của hai chúng ta.”

Y trợn mắt nhìn bậc nhị vị phụ mẫu : “ Vậy con là con ai ?”

“ Mẹ nhặt được con ở trước cổng.”

“ Ha ha ha ..”

Y tức nổ đom đóm mắt.

Nàng nép sau bậc cửa.

Mắt nhoè lệ.

________________________


Chương 2.

Tết Nguyên Đán.

Pháo hoa nổ tưng bừng. Trong ngoài thành được treo màu đỏ tượng trưng cho sự an lành, phồn thịnh.

Hoa nở rực rỡ.

Thanh Long phủ tờ mờ sáng.

“ Nguyệt ! Nguyệt . Em đâu rồi. Chiếc trâm hoa của chị đâu.”

“ Nguyệt ! Nguyệt. Đôi giày thêu của chị có đó không?”

Nàng đang tất bật chuẩn bị du xuân.Tâm tình của nàng, một thiếu nữ mới lớn, nôn nao, hồi hộp biết bao.

“Cộc..cộc..”

“ Mời vào.” Nàng dời khỏi bàn trang điểm nhanh chân bước ra phía cửa. “ Mẫu thân !”

Bà vuốt tóc nàng,kéo tay nàng ngồi lại trên ghế, thì thầm: “ Con đã chuẩn bị những gì rồi.”

Nàng tinh nghịch chu chu đôi môi màu cánh sen,lắc lắc tay bà.: “ Mẹ...mẹ chải tóc cho con nhé.” Nói rồi nàng gỡ hết tóc ra, ngoan ngoãn ngồi im.

Tóc nàng thật đẹp. Đen tuyền. Óng mượt.Có thể luồn tay qua nhẹ nhàng.Tóc nàng toát ra hương hoa trà thoang thoảng, hương hoa cúc thanh thanh.Mẹ nuôi nàng, công chúa Ry-a, khẽ cười. Bà lặng lẽ kéo những sợi tóc của nàng, bà khéo léo cột chúng lại với nhau.Nhìn nàng trong gương, bà càng thấy yêu quí hơn.Bao nhiêu năm qua, nàng luôn là cô con gái ngoan của bà.

Bà đã chuẩn bị chiếc trâm hoa đẹp nhất, đính viên ngọc trai to nhất,mịn nhất.Bà dùng những chiếc dây nhiều màu sắc cột tóc nàng lại, gài lên đó chiếc trâm hoa.

Nàng thật xinh đẹp.Nàng thật lộng lẫy.Nàng là một đoá hoa đẹp đẽ ngát hương.

Nàng khoác lên mình bộ cánh vàng nhạt, thanh thoát, như ánh trăng ngày rằm.

Đứng trên đôi giày đế cao, nhấp chút giấy màu làm đôi môi nàng mọng đỏ.Da nàng trắng như ngọc dưới nước.Dáng vóc nàng toát lên vẻ kiều diễm kiêu kỳ.

Nàng quá cuốn hút.Vẻ đẹp nàng khiến đê mê lòng người.

Y đứng đó,sau bụi hoa hồng gai.

Y thấy mẫu thân và nàng đang cười nói. Nàng cầm cao vạt váy xoè tung ra.

Y tự cốc vào đầu mình.

Y thật ngốc.

Bỗng, nàng từ trong phòng nhìn thấy y, nàng cười thíc thú, chạy ra ngoài sân : “ Phong caaaa...” Giọng nàng thánh thót như tiếng chim oanh, ngọt ngào như tiếng chim chiền chiện.Nhưng lại khiến y giật mình cái đùng, gạt tay vào đám gai,giật đứt một bông hoa hồng, đỏ rói. “a..”

“ Phong huynh.” Nàng nhảy cái ầm lên lưng y, hai tay ôm rịt lấy cổ y, miệng liến thoắng : “Đi du xuân thôi Thanh Phong, đi đi đi...” Nàng vừa líu lo vừa giật giật vai y. Chợt nghĩ là điều gì, nàng nhảy phắt xuống : “ Huynh đứng ở cái xó này làm gì vậy?”

Y giật nảy mình.Vội giơ bông hồng trong tay lên, cười cười : “ Huynh định hái bông hoa cài tóc cho muội..” Y tiện tay cài luôn bông hoa lên mái tóc mềm của nàng.

Công chúa Maurya bước ra khỏi phòng khẽ cười nhìn đôi trẻ.



Sáng mùa xuân.

“ Phong ca, huynh nhìn xem, kia có phải là chim én không?” Nàng cười ngọt ngào như đoá hoa lê rồi vươn tay chỉ lên cao.Những người dân trên phố tò mò nhìn đôi trẻ.Những cô thiếu nữ mới lớn nhìn chàng thiếu niên cùng sự ngưỡng mộ nhìn thiếu nữ khoác bộ cánh màu vàng với ánh mắt thèm muốn.

Nàng dừng lại trước xạp bán hoa.Có rất nhiều hoa.Hoa hồng đỏ thắm.Hoa Lan thơm ngào ngạt.Hoa trà thanh lịch.Hoa mai ánh vàng...Nàng đưa ngón tay thanh tú miết nhẹ những cánh hoa.Những đoá hoa thật đẹp.Nhưng vẻ đẹp của nàng khiến muôn hoa phải ganh hờn.

Y lặng lẽ nhìn nàng. Nhiều lúc thấy nàng như đoá hoa hồng rực rỡ mặn nồng.Lúc khác lại thấy nàng như đoá hoa lê đầu mùa e ấp tinh khôi.Lúc khác lại thấy nàng như bông hoa trà tĩnh lặng thơm ngát hay một đoá hướng dương cao quý sang trọng.

Y không thể hiểu hay nắm bắt nổi nàng.Nhưng nàng lại nhất mực hiểu y.

Bỗng.

Tiếng vó ngựa dồn dập.

Gió bụi bay mù mịt.

Một toán người ngựa lao đi như tên bắn.Dẫn đầu là một thiếu niên khí chất phi phàm dung mạo tuyệt mỹ.Hắn mặc đồ tơ lụa màu vàng, bên trên thêu dệt hình rồng bay.Giữa chốn nhân gian, hắn như một vị tiên rạng rỡ chói loà.Y chợt nghĩ, nếu hắn không thuộc hoàng tộc và được Hoàng đế yêu chiều thì hắn và y sẽ là đối thủ đáng nói.

Phải ! Y biết hắn. Hắn là Thái tử Hoàng Trọng Khanh, là cháu ruột của Vua Hoàng Kỳ Vũ. Nội trong cả nước, chỉ mình hắn được mặc hoàng bào và có quyền hành nhiếp chính khi Vua vắng mặt.

Đoàn người đang phi như bay bỗng chốc ngưng hẳn lại.Hắn xuống ngựa, đi đến xạp bán hoa bên đường.

Nàng đang mải mê chọn hoa, thấy hắn thì dừng hẳn lại, ngước nhìn.

Dòng người đang đi lại tấp nập chững hẳn lại.Quan sát.

Hắn đi ngang qua y, gật đầu. Y không hiểu cho lắm, y tưởng hắn tìm y,nhưng không phải.

Hắn ngồi xuống cạnh nàng, mỉm cười. Nàng bị bất ngờ nhưng cũng cười đáp lại.

Hắn và nàng.Hắn khoác trên mình màu vàng chói loá, nàng khoác trên người màu vàng thanh cao sang trọng.

Hai người họ rạng ngời hơn ánh ban mai. Tươi mới hơn muôn vạn loài hoa ngày xuân. Họ đẹp như tranh vẽ.

Bỗng nhiên, y thấy lạc lõng.Y nhìn thấy anh mắt nàng và hắn nhìn nhau.Y lo sợ.Y bước vội đến, kéo nàng đứng dậy.Hắn nhìn y nhếch mép cười.Chợt hắn nhìn qua một lượt, hắn nhấc lên một bông hoa rồi lại đặt xuống.Hắn đắn đo một lúc rồi ngẩng lên khẽ cười : “Nàng biết nàng rất giống một loài hoa không?”

“ Vậy ta giống loài hoa gì?” Nàng bất giác tò mò.Y đứng đấy bần thần. Hắn biết nàng giống loại hoa gì sao? Không phải chứ.Y sống với nàng tám năm, tại sao lại nghĩ mãi không ra?

Hắn ngoắc tay một tên lính, thì thầm.Lát sau, tên lính mang ra từ thùng hàng mà hắn chở theo một bông hoa màu tím nhạt.Bông hoa toả ra một hương thơm hăng hắc, khác lạ.

Hắn cầm bông hoa lên đưa ra trước mặt nàng.

“Đây... đây chẳng phải là..” Nàng nhìn bông hoa, giật mình.

Thiếu niên nháy mắt tinh nghịch : “Đây là hoa Anh Túc.”

“Đây là hàng cấm.Người vận chuyển thứ này là phạm pháp.” Y thảng thốt đứng ra chắn trước mặt nàng.

“ Ngươi cuống gì chứ. Ta bắt được một ổ chế biến thuốc phiện. Đem ra ngoại thành đốt thôi.” Hắn điềm tĩnh.

“Tại sao lại muốn tặng thứ này cho ta?” Nàng đắm đuối nhìn bông hoa lạ,thắc mắc. Đây là lần đầu tiên nàng tiếp chuyện khá lâu với người con trai khác ngoài Phong ca và cha nuôi.Nàng không ngờ, ngoài kia lại có người thú vị như hắn.

Y lãnh đạm khinh khỉnh nhìn. Nàng giống hoa Anh Túc ư? Nực cười.

Hắn cười hoà nhã,lém lỉnh : “ Vậy nàng có biết hoa Anh Túc có thể gây nghiện không?”

“Nói sao? Gây nghiện ư? Tại sao lại ví ta với loài hoa chết người đó.” Nàng trợn mắt.

“Bởi vì vẻ đẹp của nàng cũng làm người ta bị nghiện,làm người ta cuồng si điên đảo.Không! Còn hơn cả bị nghiện nữa ấy chứ.”

Nghe đến đây, mặt nàng bỗng đỏ rần quay sang bên y đánh trống lảng : “ Phong ca, muội muốn đi ăn xủi cảo.”

Hắn chưng hửng.

Y vớ được cơ hôi, gật đầu chào hắn một cách thờ ơ rồi nắm tay nàng đi.

Y đang tức giận.Tức giận vì một người đàn ông khác đã phát hiện ra nàng, sẽ cướp nàng đi.

Không! Nàng là của y. Một mình y !

Hắn cười nhạt nhìn theo dáng nàng đang tung tăng giữa phố. Đến khi bóng áo vàng ấy khuất hẳn, hắn mới lên ngựa.Tóm chặt dây cương, hắn hô lên một hồi rồi phi đi mất.

........

Hắn là cháu ruột của Vua Hoàng Kỳ Vũ, từ nhỏ đến lớn hắn được nuông chiều nhất mực.

Năm hắn 14 tuổi, hắn được ấn định kết hôn với một công chúa nước láng giềng.Một cuộc hôn nhân chính trị.Hắn nghe nói cụôc hôn nhân hạnh phúc của Thanh Long Vương gia cũng xuất phát từ mục đích chính trị.Nhưng, một ý nghĩ nào đó trong hắn, thôi thúc hắn một mực từ bỏ cuộc hôn nhân này.

Hoàng tộc cấm đoán, bắt ép. Hắn đe doạ từ bỏ cả quyền kế vị để được từ hôn.

Hắn không biết. Hắn không hiểu là tại sao.

Hắn chỉ nhớ, hàng đêm, hắn đều mơ thấy một lão già kì quái hiện lên từ không trung bao la. Lão gọi hắn cũng bằng cái tên kỳ quái : Minh Vân.Và hắn không nhớ, hắn không nhớ giấc mơ ấy lặp đi lặp lại bao nhiêu lần.Hắn chỉ biết, lão già ấy cầm tay một cô gái kiều diễm đáng yêu. Hắn chỉ biết, rồi số phận của hắn và nàng sẽ chạm vào nhau. Hắn chỉ biết, hắn tồn tại là để chờ một ngày như thế.

“ Minh Vân, con có nhớ ngày này không?” Lão già nghiêm nghị nhìn thiếu niên trước mặt.

Hắn lơ mơ đưa tay về phía cô gái. Hắn không thể nhìn rõ nàng. Hắn muốn chạm vào nàng.Nhưng hắn không thể ! Hắn gào to, thống thiết : “Đưa nàng cho ta ! Đưa nàng cho ta !”

Lão già nhíu mày lắc đầu, lão nói bằng thứ âm thanh quái đản : “ Con có nhớ con tồn tại là vì cái gì không? Con có nhớ con từ bỏ tất cả là vì cái gì không?” Lão bỗng lắc đầu : “ Ta không thể nhìn con hy sinh vô ích. Bất luận là luật lệ hay cấm kị, ta sẽ hoàn thành lời hứa ấy.”

“ Lời hứa? Tôi có bắt ông hứa gì sao?” Hắn ngờ vực.

“Phải ! Lời hứa trước khi con tan thành sóng nước. Lời hứa trước cổng thiên đình. Dù phải liều mạng già này. Con hãy nhớ.Con sẽ gặp được người con cần nhất.” Lão già trầm mặc bỏ đi.

Hắn chạy, hắn đuổi. Hắn là một thiếu niên võ nghệ song toàn, hắn có thể chạy nhanh hơn thú rừng, hắn khoẻ hơn sư tử bạo chúa.Nhưng hắn đuổi mãi, đuổi mãi vẫn thấy xa, càng thấy mờ ảo.Hắn rất sợ những ảo ảnh...

Hắn cố nắm bắt.

Hắn biết. Hắn cần nàng. Hắn cần một người mà hắn không quen, nhưng ý chí thôi thúc. Nàng là lẽ sống lớn lao trong hắn...


Y và nàng vừa bước chân vào phủ đã thấy có sự bất thường.

Thanh Long Phủ trước nay ồn ào là vậy. Nhưng hôm nay, mùng 1, lại im ắng đến rởn người.Y chạy vào sảnh đường, nàng cũng vào theo...

Tại chính giữa sảnh đường, Thanh Vương và vợ đang ngồi im lặng.Thấy nàng và y chạy vào, Thanh Vương nói với y, giọng lạc đi.

“ Hôn lễ với công chúa Hoàng Vương Khánh đã được ấn định.” Thanh Vương nhìn y vẻ sầu cảm, rồi lại nhìn sang nàng...Bắt gặp ánh mắt của nàng ngơ ngác, ngài đành quay mắt sang bên.

“ Cha ! Điều này là sao...Chẳng phải hai người nói Tử nhi...Không! Con không thể chấp nhận hôn sự này.” Y vừa bất ngờ vừa sợ hãi. Y phản kháng. Đầu óc y trống rỗng , vô lối.

Mẫu thân y chậm rãi ngẩng đầu, bà nhìn nàng.

Bà rơi lệ.

“ Mẹ..xin lỗi con Tử nhi..Mẹ cứ nghĩ rằng, con chắc chắn sẽ là con dâu mẹ..Mẹ chỉ nghĩ...mẹ..” Dòng lệ trong suốt từ khoé mắt mỹ lệ của bà rơi xuống.Bà đang tự rằn vặt mình.Bà đang hối hận.

Y- một thiếu niên 17 tuổi còn sốc nổi - gằn từng tiếng tức giận : “Là ai sắp đặt cuộc hôn nhân này?” Tay y siết chặt tay nàng như thể, chỉ cần y buông tay nàng sẽ vụt tan biến như những giọt nắng trên cao.

“ Thánh chỉ truyền xuống nhưng có vẻ là do có sự thúc đẩy của hoàng thái tử Trọng Khanh...Con cũng biết, hôn nhân của cha mẹ ban đầu cũng là vì chính trị. Nhưng rồi cũng sẽ...”

“ Không giống nhau !” Y gào lên, nỗi cay đắng trong lòng y trào ra chua chát. “ Lúc thành hôn cha có người thương nhớ sao? Còn mẹ, mẹ đã có người mà mẹ yêu thiết tha trước lúc lên xe hoa không?”

“.....” Bà im lặng cúi đầu.Tay bà bắt chặt vào nhau. Bà biết thật không công bằng với bọn trẻ, nhưng...

“ Cha mẹ. Từ trước đến nay con chưa từng nói ra, con chưa từng thừa nhận. Nhưng, con yêu Tử nhi ! Con chỉ chấp nhận người vợ là Tử nhi thôi !” Y nhìn sang nàng, y muốn nhận từ nàng sự đồng cảm. Chỉ cần nàng cũng đồng ý...nàng nói nàng muốn trở thành vợ y, y sẽ vứt bỏ tất cả...tất cả...Y chờ một câu nói của nàng...

“ Cha mẹ..Phong ca...Huynh hãy đồng ý hôn sự này đi.” Nàng nhẹ nhàng gỡ tay y ra đến bên phụ mẫu. “ Cám ơn huynh đã nghĩ cho muội...nhưng muội thực sự chưa có ý định kết hôn. Muội muốn phụng dưỡng cha mẹ.”

“ Sao cơ..” Y hoang mang nhìn nàng. Vậy là nàng không chấp nhận y. Mặt y cắt không còn một giọt máu,y đau đớn. “ Muội nói vậy là sao...Là sao hả? Không có lý nào...KHÔNG CÓ LÝ NÀO !” Y đấm thụp vào cây cột gỗ rồi bỏ đi.

Y không khóc. Y không khóc được.Vừa nhận ra tình cảm của mình chưa được ít lâu, y lại thành hôn với một cô gái khác, một cô gái hoàng tộc.Nàng không để ý đến y, nàng thực sự không cần y.

“ Tử nhi...con, con như vậy là...” Bà sững sờ nhìn nàng...Nàng lắc đầu cười, một nụ cười điềm đạm thanh thoát : “ Con nói thật đấy.”

Nàng không nói dối. Được lớn lên trong Vương phủ, nàng đã được nuôi dạy như một cô con dâu của cha mẹ nuôi.Nếu một ngày nàng thực sự thành hôn với Thanh Phong, nàng biết đó là bổn phận của nàng.

Nhưng, khi nghe họ nói y sẽ phải thành hôn với một cô gái hoàng tộc, nàng lại thấy bình yên khác thường.Tại sao ư? Nàng không biết, nàng không hề thấy buồn nản hay căm hận.Thật thanh thản .. Thật nhẹ nhàng. Mặc cho nàng có chút áy náy...Nàng nhìn theo bóng Phong ca, nàng đã làm tổn thương y. Nàng vẫn biết, nhưng nàng đành chấp nhận...


- Mặc dù đã hoàn thành đến chương năm nhưng sợ tốc độ post bài bị trì trệ nên sẽ post từ từ ( mong các bạn thông cảm ) . Nếu không có chuyện gì can trở :) * Calli hứa sẽ post 2 tuần 2 chương. Xin cảm ơn. Khen chê sao cũng được bởi vì Calli post bài theo tiêu chí : Just for fun !Một lần nữa cảm ơn mọi người . Chúc mọi người một ngày tốt lành :)

 

Lên trên
 Trả lời Trả lời
  Chia sẻ   

Đến diễn đàn Tôi có thể làm gì? View Drop Down

Web ThotNot
Web ThotNot.com Forum
Copyright © 2002-2018, ThotNot.com Forum - Diễn đàn đồng hương Thốt Nốt
Phát triển bởi tất cả các thành viên ThotNot.com, ThotNot.net
Địa chỉ liên hệ: adminthotnot.net