ThotNot.com Forum Trang chủ
Trang chủ diễn đàn Trang chủ diễn đàn > Trung tâm Giải trí Thốt Nốt > GÓC VĂN - THƠ > Truyện-Tùy Bút tự sáng tác
  Chủ đề mới Chủ đề mới RSS Feed - Truyện vừa : Quái Xế
 Ban quản trị   Hỏi đáp Hỏi đáp  Tìm kiếm trong diễn đàn   Đăng ký Đăng ký  Đăng nhập Đăng nhập

Truyện vừa : Quái Xế

 Trả lời Trả lời
Tác giả
Nội dung
  Chủ đề Tìm kiếm Chủ đề Tìm kiếm  Lựa chọn cho chủ đề Lựa chọn cho chủ đề
Chú Rễ Thốt Nốt View Drop Down
Thành viên cấp 2
Thành viên cấp 2


Tham gia: 05/06/2007
Đang ở: Sài Gòn
Trạng thái: Offline
Point: 435
Quản lý bài Quản lý bài   Cám ơn (0) Cám ơn(0)   Trích dẫn Chú Rễ Thốt Nốt Trích dẫn  Trả lờiTrả lời Direct Link To This Post Chủ đề: Truyện vừa : Quái Xế
    đã gửi: 18/08/2007 lúc 07:11

Truyện vừa

Quái xế

(Nhà Xuất Bản Kim Đồng)

Tác giả: Nông Huyền Sơn

Chương 1

- Cướp! Cướp! Bắt lấy nó, bà con ơi...
Đường phố trở nên ồn ào huyên náo bởi nhiều tiếng la thất thanh, tiếng máy xe mô to gầm rú điên cuồng...
Huyền đang thưởng thức hương vị của tô cháo lòng vội nghển cổ nhìn ra đường. Từ xa, hai tên nhuộm tóc vàng hoe như bờm ngựa cưỡi chiếc mô tô Nova 120 chạy ngoằn ngoèo luồn lách giữa phố đông như một con trâu điên sổng chuồng khiến mọi người khiếp vía dạt vào vìa hè tránh tai họa. Chiếc Nova gắn pô tăng tốc nên tiếng động cơ nổ ầm ĩ... Phía sau, vài chiếc Honda truy đuổi ráo riết.
Như phản xạ tự nhiên, Huyền bê tô cháo chạy ra đường chờ hai tên bờm ngựa trờ xe tới, hất mạnh tô cháo nóng. Do tên cầm lái cúi rạp mình điều khiển xe nên món cháo nóng úp trọn vào mặt tên ngồi sau khiến hắn la oai oái. Tên cầm lái liếc nhanh về phía Huyền bằng ánh mắt “nhớ nhé, hãy đợi đấy!” rồi tiếp tục rú ga biến mất dạng giữa dòng xe cộ.
Một chị phụ nữ xây xát mặt mày chạy theo khóc nức nở:
- Không kịp chúng rồi. Hu hu hu! Bọn cướp tàn nhẫn quá! Chắc em tôi chết mất!
Mấy phút sau, những người cùng tham gia truy đuổi bọn cướp quay trở lại với vẻ mặt thất vọng. Một người trong số họ kể:

-Chị này chở em gái ngồi phía sau. Chúng kè sát bên rồi bất thần giật chiếc lắc vàng trên tay cổ. Chiếc xe ngã xuống đường, cô em gái bị dập đầu rất nặng, chắc khó lòng qua khỏi…
Một người khác nói:
- Bọn cướp này chạy xe phân khối lớn, lại gắn pô tăng tốc nên các loại xe thông thường không đuổi kịp bọn chúng đâu. Ái chà! Lúc này bọn cướp đường phố lộng hành hết biết. Chúng xem thường, thách đố pháp luật quá cỡ...
Một người khác lại nói:

- Hừm! Chúng là bọn thanh thiếu niên hư hỏng. Có đứa là con nhà giàu thiếu giáo dục tụ tập nhau đua xe trái phép rồi tổ chức hút hít. Thiếu tiền thì đi cướp giựt.
Một phụ nữ tức giận:
- Đây là lần thứ ba tôi chứng kiến cảnh bọn cướp bằng mô tô lộng hành. Những tên cướp này luôn nhuộm tóc vàng hoe, vuốt keo dựng đứng như bờm ngựa. Có lần tôi thấy chúng giật sợi dây chuyền khiến nạn nhân bị cứa cổ chảy máu… Đúng là lũ quỷ sứ! Rồi có ngày pháp luật trừng trị bọn chúng.
Chị bán cháo lòng chứng kiến cảnh Huyền “ra tay”, lo ngại:

-Chị thưởng cho em tô khác nhưng ăn nhanh lên rồi… đi học ngay. Hình như hồi nãy chúng có nhìn mặt em. Coi chừng lát nữa chúng quay trở lại trả thù đó.
Huyền vén vạt áo dài trắng ngồi xuống ghế, thản nhiên đáp:
- Giữa phố đông thế này, bọn chúng không dám ngang ngược đâu chị.
Chị bán cháo trợn mắt:

- Em còn đi học nên không hiểu tí gì về bọn lưu manh quý tộc này cả. Chúng táo tợn lắm em à.
Không còn thời giờ tranh luận vì sắp đến giờ học, nó đành im lặng húp vội món cháo thơm rồi cám ơn chị bán cháo. Sáng nay, nó phải đến trường sớm hơn mọi ngày để họp hội đồng thi đua theo thông lệ hàng tháng, chứ không nó sẽ tranh luận đến cùng với chị bán cháo xem bọn cướp sợ người lương thiện hay người lương thiện sợ bọn cướp.
Mải mê suy nghĩ, nó đến trường lúc nào không hay. Vừa toan đẩy xe vào cổng, nó dừng lại. Có hai tên tóc bờm ngựa đang ngồi trên một chiếc Bonus125 dừng phía bên kìa đường nhìn nó chăm chăm. Hai tên này là... đồng bọn của hai tên cướp khi nãy đi tìm nó trả thù ư? Nếu thế thì… Nó đẩy xe vào phòng bảo vệ rồi cột vạt áo dài sang một bên hông, hăm hở đi thẳng đến chiếc Bonus với tư thế gây sự. Nhưng hình như hai tên bờm ngựa này chẳng có vẻ gì quan tâm đến cái mặt nó cả.
Nhìn bộ dạng dòm xuôi ngó ngược của hai gã con trai, máu trinh thám hơi cựa quậy trong lòng. Nó chuyển hướng đi, rồi giả vờ ngồi xuống sửa quai giầy xăngđan, để dỏng tai nghe lóm.
Một tên nói:
- Hình như nó không có ở trong trường này mày ạ. Nếu có mình đã gặp rồi. Sắp đến giờ học rồi chớ bộ.
Tên kìa hậm hực văng tục:

- Nó tưởng là trốn thoát được tụi mình hả? Hừ! Dù có chạy đường trời cũng không thoát đâu con ạ. Nếu biết nhà nó thì tao đốt nhà để xem nó có trốn được không.
Nghe đến đó, Huyền nổi máu anh hùng. Vậy là hai tên con trai quái gở này đang “canh me” một ai đó học ở trường này để gây sự. Nó đứng lên đi đến sát bên hông hai tên con trai, đưa tay khều:

- Ê!
Bị khều bất tử, hai tên con trai giật thót người như bị nước sôi bắn lên mũi, cùng ngoái lại trố mắt. Một tên cất tiếng hỏi cộc lốc:
- Gì?
Huyền dạng chân, chống nạnh, hất hàm:

- Hai… thằng bây chờ ai vậy?
Đột nhiên bị một đứa con gái lạ hoắc gây sự, hai tên con trai nhìn nhau ngạc nhiên. Một tên lầu bầu:
- Chờ ai, kệ cha người ta, mắc gì hỏi?

- Con nhỏ này rảnh quá ta! - Tên còn lại nhại giọng Huyền - “Có phải hai anh chờ em hôn?”.
Gã gằn mạnh tiếng “hôn” nghe thấy ghét. Trong lúc hai tên bờm ngựa đối diện với Huyền, một tên nam sinh dán bông băng khắp người chạy xe đạp ngang qua. Vừa trông thấy hai tên bờm ngựa, hắn liền gò lưng đạp xe hết tốc lực vào cổng trường như ma đuổi và suýt đâm sầm vào hai bạn nữ sinh khác tại cổng. Mặc dù đang quê một cục nhưng diễn biến vừa xảy ra không thoát khỏi tầm mắt của Huyền. Nó thầm nghĩ: “Đích thị cái tên đó chính là nhân vật cần tìm của hai cái bờm ngựa này đây!”. Nó ngoái cổ về phía hai tên bờm ngựa trả lời lửng lơ:
- Thì… hỏi cho vui.
Một tên nói lớn, cốt cho Huyền nghe:

- Hình như con nhỏ này khùng mày ơi! Coi nó cột vạt áo dài kìa. Trông phát ghét!
Tên kìa cười hô hố:
- Chắc tại nó thấy tụi mình đẹp trai dễ thương, định làm quen ấy mà.

- Thà ở vậy… nuôi con chớ tao không dám làm quen với mấy đứa con gái khùng khùng như nó đâu. Tao nhường cho mày đó.
- Xin cám ơn mày và lạy mày một vạn cái. Sao mày không nhường em mặt mụn của mày cho tao? Tuy mặt mụn nhưng thần kinh tốt. Nhè cái con nhỏ bị rối loạn hệ thống... điện, mày lại nhường. Hà hà hà...
Huyền đã thở cạn hít sâu đến hơn chục lần để đè bẹp cơn thịnh nộ trong lồng ngực nhưng giọng giễu cợt của hai gã bờm ngựa cứ vang lồng lộng trong lỗ nhĩ. Bằng một động tác nhanh như điện xẹt, nó xoay người 180 độ, trừng mắt về phía hai tên đáng ghét. Không thèm đếm xỉa đến tia nhìn của Huyền, chúng nổ máy xe phóng đi để lại một tràng cười giễu cợt. Huyền tức cành hông nhưng chỉ biết mím môi nhìn theo bóng dáng chiếc Bonus125 khuất góc đường.
Nó chưa kịp xoay lưng đi thì bên tai vang lên giọng trầm ấm, thân thương của thầy giám thị:

- Nữ sinh ăn mặc như thế hả? Nào, xoay người lại để tôi nhìn bảng tên xem nào.
Như đỉa gặp vôi, nó vội vàng tháo gút vạt áo, mồm tía lia như súng tiểu liên:
- Dạ… dạ thưa thầy. Có hai anh bị chết máy xe honda, em đẩy giúp họ. Dạ… vạt áo vướng víu quá, em cột cho gọn ấy mà. Chà! Mệt quá! Không nhờ em đẩy, chắc hai anh ấy…

- Hừm! Hai thanh niên ngồi yên trên xe cho một cô gái đẩy ư? Cái tên ngồi sau bị liệt chân hả?
- Dạ… Thầy đoán trúng phóc ạ. Cái anh ngồi sau bị xi cà que ạ.
Thật hú hồn cho nó. Thầy giám thị khẽ gật gù rồi đi vào trường.
Vừa bước vào cổng nó thấy tên nam sinh dán bông băng đầy người đang nấp sau cổng. Có lẽ hắn đã nghe cuộc đối thoại vô duyên của Huyền với hai tên bờm ngựa. Nó quê ơi là quê!

(còn tiếp)



Sửa bởi Chú Rễ Thốt Nốt - 18/08/2007 lúc 07:18
=>Tôi căm ghét kẻ sử dụng danh nghĩa quê hương để trục lợi cá nhân dưới mọi hình thức.



Lên trên
Chú Rễ Thốt Nốt View Drop Down
Thành viên cấp 2
Thành viên cấp 2


Tham gia: 05/06/2007
Đang ở: Sài Gòn
Trạng thái: Offline
Point: 435
Quản lý bài Quản lý bài   Cám ơn (0) Cám ơn(0)   Trích dẫn Chú Rễ Thốt Nốt Trích dẫn  Trả lờiTrả lời Direct Link To This Post đã gửi: 18/08/2007 lúc 07:26
Nếu được ủng hộ, tác giả sẽ post tiếp những chương kế tiếp.
=>Tôi căm ghét kẻ sử dụng danh nghĩa quê hương để trục lợi cá nhân dưới mọi hình thức.



Lên trên
thotnot.boy View Drop Down
Thành viên cấp 2
Thành viên cấp 2
ảnh đại diện

Tham gia: 27/05/2006
Đang ở: quê mình
Trạng thái: Offline
Point: 278
Quản lý bài Quản lý bài   Cám ơn (0) Cám ơn(0)   Trích dẫn thotnot.boy Trích dẫn  Trả lờiTrả lời Direct Link To This Post đã gửi: 18/08/2007 lúc 08:19

Truyện hay đấy, Chú Rễ Thốt Nốt viết khi nào vậy? hãy cho mọi người đọc tiếp đi...

trai quê mình
Lên trên
Chú Rễ Thốt Nốt View Drop Down
Thành viên cấp 2
Thành viên cấp 2


Tham gia: 05/06/2007
Đang ở: Sài Gòn
Trạng thái: Offline
Point: 435
Quản lý bài Quản lý bài   Cám ơn (0) Cám ơn(0)   Trích dẫn Chú Rễ Thốt Nốt Trích dẫn  Trả lờiTrả lời Direct Link To This Post đã gửi: 20/08/2007 lúc 04:20
Bài gốc của thotnot.boy thotnot.boy đã viết:

Truyện hay đấy, Chú Rễ Thốt Nốt viết khi nào vậy? hãy cho mọi người đọc tiếp đi...

Cám ơn bạn đã quan tâm. Truyện này đã được NXB Kim Đồng phát hành và tái bản đầu năm 2007.

Tôi sẽ  post lần lượt từng chương. Bạn đón đọc nhé.

=>Tôi căm ghét kẻ sử dụng danh nghĩa quê hương để trục lợi cá nhân dưới mọi hình thức.



Lên trên
Chú Rễ Thốt Nốt View Drop Down
Thành viên cấp 2
Thành viên cấp 2


Tham gia: 05/06/2007
Đang ở: Sài Gòn
Trạng thái: Offline
Point: 435
Quản lý bài Quản lý bài   Cám ơn (0) Cám ơn(0)   Trích dẫn Chú Rễ Thốt Nốt Trích dẫn  Trả lờiTrả lời Direct Link To This Post đã gửi: 20/08/2007 lúc 22:10

Quái xế: Chương 2
(Nông Huyền Sơn)


Huyền chạy như bay vào lớp, hét tướng lên:
- Tại hạ thông báo, thông báo, thông báo! Đề nghị các huynh muội dỏng tai chú ý, chú ý, chú ý!
Nhỏ Kim Cương đang lén lút gằm mặt dưới hộc bàn nhổ tỉa lông mày, đứng lên dài giọng hỏi:
- Cái gì vậy? Cái gì mà khuấy động giờ ra chơi thiêng liêng vậy?
Chờ cho “thần dân” 12A tập trung sự chú ý về phía mình, Huyền vung hai nắm tay lên trời, đắc thắng nói:
- Lớp 12A đoạt danh hiệu “vô địch” thi đua trong tháng vừa rồi. Thế nào cô chủ nhiệm cũng…
Huyền nín bặt. Nó cụt hứng trước thái độ hờ hững của “thần dân”. Vẫn đưa hai tay lên đầu, nó đưa mắt nhìn khắp lớp. Mọi lần, khi nó đi họp thi đua toàn trường, lũ bạn nôn nao chờ tin. Còn bây giờ… bây giờ thái độ của lũ bạn làm nó sượng trân. Chả là bọn nó đang “chạy đua” với tụi 12B rất ráo riết. Hôm nọ lớp bị trừ có 1 điểm do Toàn ve bị “cờ đỏ” bắt quả tang đang phì phèo thuốc lá trong nhà vệ sinh, thế là Toàn ve bị “vặt lông” một trận tơi bời hoa lá. Con Nhiên lớp trưởng nhịn ăn quà sáng mua một gói thuốc Vĩnh Hội chờ giờ ra chơi, lôi cổ Toàn ve lên trước lớp, chống nạnh, hất hàm:
- Ông ghiền thuốc lắm hử?
Toàn ve thấy con Nhiên nổi máu “anh chị”, hơi hoảng:
- Ghiền đâu mà ghiền. Buồn buồn hút chơi cho… đỡ buồn.
Con Nhiên xăn tay áo:
- Hút chơi mà chui vô nhà vệ sinh? Bi giờ tui hỏi thiệt ông, ông có ghiền hôn?
Toàn ve gãi ót:
- Thì… cũng hơi ghiền ghiền.
Bi giờ tui cho ông hút một lần cho đã ghiền rồi nghỉ hút luôn được hông?
Toàn ve chuyển cái ngứa xuống hông, nhe răng cười kiểu tiếp thị viên:
- Ừa, bỏ thì… bỏ. Làm gì dữ vậy?
Con Nhiên chìa gói thuốc Vĩnh Hội cho Toàn, nói như ra lệnh:
- Bi giờ ông hút hết gói thuốc này cho đã đời rồi… cấm ông hút nữa.
Tưởng con Nhiên tốt bụng mua tặng gói thuốc, Toàn ve cười nham nhở:
- Sao bà tốt với tui quá vậy? Cám ơn nhe. Để tui đem về nhà hút từ từ, thưởng thức hương vị của… bà.
Con Nhiên dạng chân như Ronando chuẩn bị sút phạt đền, mặt đanh lại:
- Không được. Tui muốn chứng kiến ông hút hết gói thuốc này trước mặt tui.
Hiểu ra hình phạt, Toàn ve tái mặt:
- Nhưng… hút… hút… hút một lần, sao nổi?
- Hổng nổi cũng phải nổi. Hút mau!
Trước cái vẻ sẵn sàng “chiến đấu” của con Nhiên, thằng Toàn ve riu ríu đốt thuốc. Đến điếu thứ ba thì Toàn ve bắt đầu đỏ rần mặt mày. Nó vừa ho sặc sụa vừa năn nỉ trong khói thuốc:
- Tha tui đi. Tui hứa bỏ thuốc mà. Tui thề, bà bắn đứa nào dám hút thuốc nữa.
Đến lúc đó Nhiên mới chịu tha cho Toàn ve. Thế mà hôm nay chẳng đứa nào quan tâm đến thi đua, là sao vậy? Huyền hướng tia nhìn thắc mắc về phía Nhiên lớp trưởng. Nhỏ Nhiên tránh cái nhìn của Huyền bằng cách chúi mũi vào quyển tập.
Kim Cương nhét nhanh một miếng me vào mồm rồi nói trống không:
- Thắng điểm kiểu này, không sướng tí nào.
Huyền không hiểu gì cả. Nó chiếu tia nhìn về phía Toàn ve. Toàn ve đưa ngón tay ngoáy lỗ mũi:
- Tui không có lỗi gì trong vụ này à nhe. Đừng nghi oan tui à. Tui... già rồi. Tui không quan tâm đến tình hình thế giới đâu.
Như sợ nói như vậy chưa đủ “xi nhê”, Toàn ve nói thêm:
- Nói túm lại là, lớp mình hơn điểm thi đua lớp B là tại… lớp B bị tai nạn thương tâm chứ hổng phải nhờ lớp mình giỏi hơn. Chiến thắng như vậy không hay ho gì cả. Thử hỏi mình chạy đua với đối thủ mà đối thủ bị xi cà que thì có thắng cũng đâu có giỏi.
Quay sang thằng Hùng râu, Toàn ve hỏi:
- Phải hôn... râu?
Hùng râu giật mình:
- À... à... ờ… Bần tăng đang tu hành, chưa xuống núi nên bần tăng không am tường thời sự. Đừng quấy rầy bần tăng.
Nhỏ Hương thấy Huyền vẫn chưa hiểu liền bì bạch lôi nó về chỗ ngồi, thì thào:
- Huầy! Đừng quan trọng hóa vấn đề cho mệt xác mày ạ. Cốt chuyện thì nhiều tập nhưng nội dung thì đơn giản. Thằng Toàn ve phát hiện lý do lớp B thua điểm tụi mình…
Huyền nôn nóng:
- Thì mày cứ nói huỵch toẹt ra, cứ vòng vo hoài.
- Ừ thì tao sắp huỵch toẹt đây! - Hương đùn mỡ dưới cằm - Mày biết thằng Khôi ở lớp B hông?
Huyền sốt ruột gật đầu đại:
- Biết. Rồi sao?
- Tuần rồi, lớp B bị trừ 10 điểm thi đua vì thằng Khôi uýnh lộn đến nỗi phải “quảng cáo” bông băng…
- Quảng cáo bông băng là sao?
- Mày bị suy dinh dưỡng chất... xám rồi. “Quảng cáo bông băng” là… nó vô lớp với thân thể dán bông băng kín mít. Một thằng trong lớp B chứng kiến thằng Khôi đánh lộn. Nó vô lớp đồn rầm lên, thế là lớp B bị trừ điểm thi đua.
Huyền chợt nhớ đến tên con trai dán bông băng khắp người lúc sáng nó gặp ở cổng trường. Nó nêu thắc mắc:
- Chuyện đó có “ăn nhậu” gì đến chuyện thằng Toàn ve nói đâu. Lớp B đánh lộn bị trừ thi đua, mình vượt điểm một cách “hợp pháp”…
- Nhưng hồi nãy, theo tin “tình báo” của thằng Toàn ve thì thầy giám thị mời thằng Khôi lên văn phòng để điều tra lý do đánh lộn. Kết quả là nhà trường sẽ... tuyên dương thành tích của thằng Khôi dưới cờ cho toàn thể noi gương. Nghe nói, nhà trường còn tặng bằng khen cho thằng Khôi nữa.
Huyền trố mắt:
- Trời! Kỳ vậy! Đánh lộn mà lại được khen.
Hương đưa ngón tay cái quẹt mũi thật mạnh:
- Tại vì nó đánh lộn với tụi cướp. Cũng theo nguồn tin từ “thông tấn xã” Toàn ve thì thằng Khôi đang trên đường đi dạo, bỗng nó nghe ai đó la hoảng “Cướp! cướp”. Đúng lúc đó, có hai tên chạy xe Bonus125 rú ga chạy sát bên nó. Thế là… a lê hấp, nó quăng xe đạp vào xe hai tên cướp. Hai tên cướp ngã chổng càng. Một tên đứng dậy cầm dao xông về phía thằng Khôi. Thế là thằng Khôi… bỏ chạy. Chạy một đoạn, nó nhặt được một khúc cây. Bà con trên đường xông đến giúp nó. Cuối cùng, hai tên cướp bị tống giam. Kết thúc là, lớp B không bị trừ điểm mà được cộng điểm. Lớp mình vẫn đì đẹt đi sau lớp nó.
Nghe đến đó Huyền lùng bùng lỗ tai. Cuối cùng thì lớp B vẫn hơn điểm lớp nó. Thảo nào “dân chúng” lớp nó không im lặng cho được. Cho dù vậy, Huyền vẫn thấy vui trong bụng vì cái chàng Khôi nào đó đã dũng cảm bắt cướp. Nó chợt nảy ý định làm quen với người hùng lớp B. Nhất định như thế…
*
* *
Trời nắng chang chang và nóng hầm hập như chảo rang đậu phôïng, Huyền vẫn chưa chịu ra về. Bọn “thần dân” 12A đã biến sạch từ lúc nào. Nó cứ ngồi trên xe đạp nhấp nhổm đợi bóng “người hùng” 12B. Hôm nay lớp 12B có thêm tiết phụ đạo nên về trễ hơn các lớp khác. Hồi nãy nghe Hương miêu tả hành động bắt cướp của Khôi 12B, nó nể quá xá. Nó có ý định gặp “người hùng” bắt tay một cái. Nhưng đang trong lớp, nó đi tìm người ta, e rằng bị bọn “tiểu yêu” có cớ chọc ghẹo. Hổng chừng bọn nó giở trò cáp đôi cũng nên. Suy đi tính lại chỉ còn cách chờ tan học bám theo “người hùng” đến đoạn vắng để làm quen là thượng sách. Kể ra, như vậy cũng hơi bạo. Nhưng nó nhớ mang máng “đại giáo sư tiến sĩ tuổi…cặp kè” ở một tờ báo học trò đã từng khuyên: “Chỉ làm quen thôi thì có gì là ầm ĩ”. Nghĩ thì nghĩ như vậy để trấn an tinh thần thôi chớ nó cũng hơi run. Rủi người ta không nghĩ nó có ý tốt mà nghĩ nó định quấy nhiễu tình cảm của “yếu nhân” thì sao?
Bỗng trống ngực Huyền đập loạn xạ xà bần khi thấy “thần dân” 12B lục tục kéo ra cổng. Kìa rồi! “Người hùng” mang bông băng đi giữa một đám bạn bè lăng xăng. Đứa xách cặp hộ, đứa cặp nách dìu đi. Trông đứa nào cũng ra vẻ ta mới là bạn chí thân của “người hùng”. Còn “người hùng” thì vênh mặt lên nói nói cười cười một cách rất… người hùng. Huyền bối rối. Tụi “nịnh thần” bao vây vòng trong vòng ngoài như thế, thì làm sao nó “tấn công” được.
Vừa nghĩ đến đó thì “người hùng” cùng đám “nịnh” đi tới sát bên. Nó bị tia nhìn của “người hùng” chiếu thẳng vào mặt.

 

(Còn tiếp).

Tác giả Nông Huyền Sơn.

Nếu được ủng hộ sẽ post phần tiếp theo.

=>Tôi căm ghét kẻ sử dụng danh nghĩa quê hương để trục lợi cá nhân dưới mọi hình thức.



Lên trên
 Trả lời Trả lời
  Chia sẻ   

Đến diễn đàn Tôi có thể làm gì? View Drop Down

Web ThotNot
Web ThotNot.com Forum
Copyright © 2002-2018, ThotNot.com Forum - Diễn đàn đồng hương Thốt Nốt
Phát triển bởi tất cả các thành viên ThotNot.com, ThotNot.net
Địa chỉ liên hệ: adminthotnot.net