ThotNot.com Forum Trang chủ
Trang chủ diễn đàn Trang chủ diễn đàn > Trung tâm Giải trí Thốt Nốt > GÓC VĂN - THƠ > Truyện-Tùy Bút tự sáng tác
  Chủ đề mới Chủ đề mới RSS Feed - Truyện vừa "Giang Hồ Nhóc" sắp phát hành
 Ban quản trị   Hỏi đáp Hỏi đáp  Tìm kiếm trong diễn đàn   Đăng ký Đăng ký  Đăng nhập Đăng nhập

THÔNG BÁO V/v Không tổ chức họp mặt thường niên

Truyện vừa "Giang Hồ Nhóc" sắp phát hành

 Trả lời Trả lời
Tác giả
Nội dung
  Chủ đề Tìm kiếm Chủ đề Tìm kiếm  Lựa chọn cho chủ đề Lựa chọn cho chủ đề
Chú Rễ Thốt Nốt View Drop Down
Thành viên cấp 2
Thành viên cấp 2


Tham gia: 05/06/2007
Đang ở: Sài Gòn
Trạng thái: Offline
Point: 435
Quản lý bài Quản lý bài   Cám ơn (0) Cám ơn(0)   Trích dẫn Chú Rễ Thốt Nốt Trích dẫn  Trả lờiTrả lời Direct Link To This Post Chủ đề: Truyện vừa "Giang Hồ Nhóc" sắp phát hành
    đã gửi: 17/08/2007 lúc 04:51

GIANG HỒ NHÓC

 

Truyện thiếu nhi

Tác giả: Nông Huyền Sơn

 

MỘT

 

- Ê! Đứng lại! Đi đâu đó?

Thằng nhóc trạc 13 tuổi, đầu trọc lốc, vận bộ quần áo rộng thùng thình, nghe tiếng gọi, đứng lại xịt mũi. Nó ôm chặt cái chai không trước ngực khiến bộ dạng nhà quê của nó trông thật buồn cười.

Trước mặt nó là một thằng nhóc tỳ cao nhỉnh hơn nó chút xíu, đang đứng dạng chân, khoanh tay, mắt gườm gườm ra vẻ gây sự. Sau lưng thằng nhóc gây sự là một đám con nít trạc chín mười tuổi, ăn mặc lôi thôi lếch thếch. Mặt mày thằng nào cũng hầm hầm hè hè như sắp ăn tươi nuốt sống thằng nhóc nhà quê. Thằng nhóc nhà quê cất tiếng:

- Tao đi mua nước mắm cho má tao.

Thằng nhóc gây sự bật cười hô hố rồi quay mặt về phía đồng bọn:

- Tụi mày nghe nó trả lời không? - Thằng nhóc gây sự nhại giọng thằng nhóc nhà quê – Mua nước mắm cho má tui….há há há…mắc cười quá!

Cả đám xúm nhau cười nắc nẻ. Thằng nhóc nhà quê đưa mắt nhìn hết thằng này đến thằng khác, mặt mày đỏ bừng.

Thằng nhóc gây sự nín cười, ngầu mặt:

- Ai cho phép mày cạo đầu? Mày muốn chứng tỏ mày là giang hồ ở khu này hả?.

Thắng nhóc nhà quê ra vẻ ngơ ngác trước 2 từ “giang hồ” tuy nhiên nó vẫn trả lời:

- Tao không bíết giang hồ là cái củ gì cả. Tao cạo đầu là tại…má tao cạo. Tại đầu tao có ghẻ - Nó lại xịt mũi.

Để chứng minh điều mình nói là thật, thằng nhóc nhà quê cúi mặt chìa cái đầu trọc lốc lốm đốm thẹo cho bọn kia xem. Bọn nhóc gây sự lại cười rộ lên.

 Thằng nhóc nhà quê chờ cho bọn kia nín cười rồi rụt rè nói:

- Bi giờ tao đi mua nước mắm à?.

Thằng nhóc gây sự hất hàm:

- Mày tên gì?

Thằng nhóc nhà quê gãi gãi cái đầu trọc:

- Hận.

- Hả?

- Hận.

Thằng nhóc gây sự gật gù:

- Hận hà? Ờ, Hận. Nghe cũng hay hay đó – Nó quắc mắt nhìn thằng nhóc nhà quê – Mày phải gọi tao là đại ca Đô. Rõ chưa?

Thằng Hận vừa co bàn chân này lên gãi sồn sột cẳng chân kia vừa xịt mũi:

- Tại sao tao phải gọi mày là đại ca?.

Bị hỏi ngược, thằng Đô hơi lúng túng. Từ trước đến giờ không có thằng nhóc lạ mặt nào dám xuất hiện trong con hẽm này chứ đừng nói đến chuyện hỏi chống lại bọn nó.

Đô đưa tay lên bún “tróc”:

- Thằng này hay. Hừ! Nếu mày không kêu tao bằng đại ca thì…A lê! Tao cấm mày đi ngang con đường này.

Thằng Hận nóng mũi trước giọng điệu ba gai của bọn nhóc nhưng nó cố ghìm trong lòng. Nó mới về thành phố này được 2 ngày, nên không muốn gây sự.

Thằng Đô thấy Hận im lặng, ngỡ đối phương sợ, nói tiếp:

- Tướng như mày, tao phẩy một phát là chết đứng ngay, con ạ. Nào! Đằng sau quay. Nhớ là tao cấm đi đường này đó nha…Hứ! Hự! Ối!.

Đô chưa nói dứt lời đã bị Hận Trọc húc đầu vô bụng, ngã chỗng kềnh. Ngay lập tức, đồng bọn của Đô xông lên bao vây nhưng chưa kịp làm gì thì Hận nư một con sóc, len vào nách một tên nhóc chạy bay biến. Bọn nhóc hùa nhau đuổi theo một đoạn khá xa mới quay lại.

Thằng Đô lồm cồm đứng lên ôm bụng nhăn nhó:

- Mẹ nó ! Tao sẽ cho nó biết thế nào là lễ độ!

Như để trút cơn giận, nó đưa tay cốc thật mạnh vào đầu một thằng nhóc đứng cạnh. Thằng nhóc bị cốc đau thấu trời nhưng chỉ dám lấm lét nhìn đại ca, không dám hé môi rên một tiếng.

 

Hận tỉ mẫn vét từng hạt cơm còn sót lại trong cái nồi bé xíu một cách thích thú. Nó thầm nghĩ, sao ở đời có những cái thú kỳ lạ. Vét nồi là cái thú của nó. Những hạt cơm cháy dán đít nồi thơm thơm, đưa vô miệng nhai deo dẻo, ăn ngon hơn ăn hột dưa.

Từ trong góc căn phòng trọ, má nó đang sửa soạn bộ đồ nghề cạo gió giác hơi nghe nó cạo cái nồi sồn sột, ngẩng đầu lên:

- Cái đít nồi mỏng lắm rồi. Có mau sửa soạn đi bán không thì bảo?

Hận lẳng lặng gom chén cho vào nồi rồi bê tất cả đặt vào góc phòng. Hôm nay là ngày đầu tiên nó được đi bán vé số. Không nói ra nhưng nó khoái trong bụng cái nghề bán vé số dạo. Đó là trò rong chơi. Nó chưa từng bán vé số dạo nhưng nó đã thấy những đứa cỡ tuổi nó đi lang thang trên phố, tay cầm xấp vé sổ xỉa vào từng người mời mọc. Chỉ cần nghĩ đến chuyện được long nhong trên phố xá là tim nó đập rộn lên. Suốt mấy ngày nay, nó chỉ được phép ra khỏi căn phòng trọ để mua nước mắm, xà bông và hàng trăm thứ vặt vảnh cho má nó.

Thằng Hận chỉ học hết lớp 1, ba chết, má nó không cho đi học nữa. Rồi má gởi nó cho nội để về Sài Gòn đi cắt giác cạo gió dạo. Cách nay mấy ngày má nó về bảo: “Lớn rồi. Đi kiếm tiền được rồi”. Thế là má nó dắt nó về đây.

Đối với nó, phố xá Sài Gòn là cả một vũ trụ kỳ bí và huyền ảo mà hồi còn ở quê nó chỉ thấy được trong truyền hình nhà hàng xóm hoặc chuyện kể. Những căn nhà to tổ bố, những chiếc xe hơi giống như cái hộp quẹt đá mà nội nó dùng mồi lửa hút thuốc, những dãy đèn màu chớp tắt, những con đường đặc nghẽn xe cộ… như một thế giới khác xa thế giới nó đang sống toàn là bờ tre, con sông và những khóm nhà lá lặng lờ tiếng côn trùng, tiếng ếch nhái rên rỉ quanh năm suốt tháng.

Một con bé còm nhom thò gương mặt vào cửa phòng hét tướng lên:

- Trời ơi! 5 giờ rồi. Tao chờ nãy giờ muốn chết. Đi mau kẻo tối.

Má nó gắt ầm lên:

- Tao đã biểu sửa sọan đi bán nãy giờ. Mau đi theo con Giàu. Nó dẫn mày đi lấy vé số - Quay về hướng con bé, má nó nhoẻn cười – Con dạy “em” bán vé số dùm dì nghen. Nó lù đù lắm, coi chừng đi lạc đó.

Thằng Hận cự nự với má nó:

- Tui mà là “em” hả? Con Giàu nhỏ hơn tui 1 tuổi chứ bộ. Nó là em thì có.

Dì Hoa bật cười:

- Nó nhỏ hơn mày nhưng nó dạy mày cách bán vé số, mày phải gọi nó bằng sư phụ chứ đừng nói đến chuyên gọi bằng chị. Nè, liệu hồn đó. Đi đứng lơ mơ là lạc đường về đó con. Ở đây không giống dưới quê mình đâu. Thôi, đi theo chị Giàu đi.

Con Giàu được làm chị câng câng cái mặt khiến thằng Hận ghét muốn chết.

(Còn tiếp)

Truyện này được NXB Kim Đồng ấn hành, có bán tại các nhà sách toàn quốc.

 

 

=>Tôi căm ghét kẻ sử dụng danh nghĩa quê hương để trục lợi cá nhân dưới mọi hình thức.



Lên trên
 Trả lời Trả lời
  Chia sẻ   

Đến diễn đàn Tôi có thể làm gì? View Drop Down

Web ThotNot
Web ThotNot.com Forum
Copyright © 2002-2018, ThotNot.com Forum - Diễn đàn đồng hương Thốt Nốt
Phát triển bởi tất cả các thành viên ThotNot.com, ThotNot.net
Địa chỉ liên hệ: adminthotnot.net