ThotNot.com Forum Trang chủ
Trang chủ diễn đàn Trang chủ diễn đàn > Cựu học sinh và học sinh Thốt Nốt > CỰU HỌC SINH TRƯỜNG THPT THỐT NỐT > K1996
  Chủ đề mới Chủ đề mới RSS Feed - Xung quanh chuyện họp lớp !
 Ban quản trị   Hỏi đáp Hỏi đáp  Tìm kiếm trong diễn đàn   Đăng ký Đăng ký  Đăng nhập Đăng nhập

Xung quanh chuyện họp lớp !

 Trả lời Trả lời
Tác giả
Nội dung
  Chủ đề Tìm kiếm Chủ đề Tìm kiếm  Lựa chọn cho chủ đề Lựa chọn cho chủ đề
thotnot96 View Drop Down
Thành viên mới
Thành viên mới
ảnh đại diện

Tham gia: 22/06/2007
Đang ở: Vietnam
Trạng thái: Offline
Point: 6
Quản lý bài Quản lý bài   Cám ơn (0) Cám ơn(0)   Trích dẫn thotnot96 Trích dẫn  Trả lờiTrả lời Direct Link To This Post Chủ đề: Xung quanh chuyện họp lớp !
    đã gửi: 30/06/2007 lúc 08:19

Lớp chúng mình

Ngày cuối tuần đầu tháng 6, cả nhà nô nức đi…họp lớp. Mỗi người một tâm trạng. Cậu con trai mới ra trường được 5 năm, thỉnh thoảng lại mỉm cười mãn nguyện với những câu chuyện thành công đến sớm của mình sẽ làm “lác mắt” lũ bạn...

5…10…15

       Hồi mới ra trường, cả lớp đã “lên kế hoạch” 5 năm sẽ họp lớp một lần. 5 năm có lẽ đủ là cái mốc để xem “ai là ai”. Những câu chuyện lớp cũ chưa kịp nhạt mà những câu chuyện “bây giờ làm gì rồi”, “gia đình chưa?”, “mấy nhóc rồi?” vẫn còn mới tinh tươm…hứa hẹn 1 cuộc “gặp mặt” rôm rả. Thế mà rồi cũng chả rôm rả được.

      Bởi hơn 40 đứa, có đứa đã thành đạt, có đứa còn đang loay hoay nhưng người dang dở nhất lại là cậu lớp trưởng. Hai lần thi đại học chưa xong. Năm năm gặp lại mới “te tò te” là sinh viên mới ra trường, lại học Cao đẳng ra, còn chưa biết sẽ về đâu. Bạn bè cũ, cũng nhiều đứa đã xong xuôi, ổn định. Có đứa cũng đã bìu ríu thêm chồng, thêm con. Nhưng cũng có đến non nửa còn đang tìm việc, hoặc giả cũng đã có công việc nhưng còn tạm bợ, chưa biết tương lai thế nào

       Thế là ngay lần họp đầu tiên đã có sự “phân cực”. Mấy đứa còn lông bông thì cứ lẳng lặng lảng ra một chỗ túm tụm với nhau, phần nhiều nói chuyện bông phèng, tuyệt không đứa nào dám mở miệng “bình luận” gì về những chuyện “đao to búa lớn”: công việc, tiền bạc, gia đình. Bọn “khá” hơn thì cũng túm tụm thi nhau kể chuyện: "cơ quan tao “oách” lắm nhé, mới làm có hơn năm mà lương thế này…”, “chồng tao làm bên vụ…lương thì chán, ấy nhưng có mấy cái dự án hay lắm…”, “ôi giời, tao tranh thủ đẻ để sau này tiện đường đi học, ”tranh” được một cái học bổng ở New Zealand rồi đấy chứ, năm sau gửi con cho các cụ rồi hai vợ chồng cùng đi. Mới học được cái bằng cử nhân trong nước thì ăn thua gì…”. Nói chán rồi lại “bắn” những ánh mắt có vẻ không mấy thiện cảm sang “bọn lông bông” rồi chặc lưỡi: “Cái bọn này, không biết khi nào mới…thành người được(?!)”.

       Những lần họp sau, sự phân cực có vẻ ngày càng “quyết liệt” hơn. Nhưng cũng có những cuộc “đổi ngôi” ngoạn mục chả ai lường trước được. Có đứa đã thành ông này, bà nọ, đạo mạo, đẹp đẽ đến ngó quanh rồi chê bai chỗ họp này chán quá, bàn ghế không được sạch sẽ, “lần sau họp cứ báo để tớ “bố trí” nhé”. Có đứa thì vẫn “áo trong dài hơn áo ngoài”, trông có vẻ lôi thôi, nhìn là biết “chả biết làm ăn gì cả”. Đứa lần trước đi họp có vẻ bất cần, “làm giàu thì chả mấy chốc”, lần này đã…giàu thật. Nhưng nhiều đứa khác lại cứ chỉ trỏ “trông hắn ma cô thế nào ấy”(?!). Hễ ai hỏi động đến là hắn gắt “chúng mày cứ quan tâm đến chuyện đâu đâu làm gì” rồi lại ngồi gợi những chuyện “ngày xửa ngày xưa…”.

       Bạn bè háo hức tiếp chuyện được một lúc lại quay về câu chuyện cũ: cơ quan tớ thế này, gia đình tớ thế kia. Đã thế lại còn có những tiếng thở dài ngao ngán: “ôi giời, từng ấy năm mà lương lậu vẫn thế…”, lại có tiếng sụt sùi: “chồng với chả con…”. Hắn bực: “Cứ thế này lần sau họp lớp thì đừng có mời tôi!” Thế rồi hắn kéo theo một vài người cũng “không thể chịu nổi cái kiểu họp lớp thế này” ra quán nhậu ngồi chuyện tếu. Bọn “nhiều chuyện” cũng quyết không ngồi chung với “cái bọn máu lạnh” ấy…Họp lớp cứ thế mà thành họp nhóm, rồi cũng thưa dần…

20…30…

      Cô bạn gái xinh đẹp, bẽn lẽn thuở nào bây giờ đã trở thành bà chủ một công ty…xây dựng với cả trăm nhân công. Ngày thường thì miệng hét ra lửa, ánh mắt nhìn sắc lẻm, dáng đi thoăn thoắt chứ không còn “ỏn ẻn” như cái thuở “đôi mươi”. Thế mà gặp lại nhau vẫn thấy “duyên duyên” chi lạ. Bạn bè quý, bởi thành đạt, bởi hạnh phúc đủ đầy nhưng lần họp lớp nào cô cũng vẫn trở lại là cô bạn bé nhỏ ngày xưa, chỉ hồn nhiên kể chuyện ký ức, tuyệt nhiên không đả động gì đến chuyện “tôi bây giờ á…”.

     Năm, mười lần như một, cô chỉ đến, đùa tếu và cười thật dịu dàng mỗi khi có người hỏi đến những chuyện riêng tư hay thậm chí “cạnh khóe” đến những tin đồn vẫn được thêu dệt như tơ xung quanh bà giám đốc xinh đẹp. Cũng may là còn một vài người bạn không thóc mách, túm tụm ngồi một chỗ nói chuyện phiếm theo kiểu 3 không: “không chính trị, không kinh tế, không gia đình”. Những câu chuyện không đầu, không cuối, tếu táo như cái thời “học chung một lớp” ấy thôi. Có thế mới còn đi họp lớp đến tận bây giờ. Chứ nhiều người cũng đã bỏ ngang, chẳng biết đến bao giờ mới gặp lại…

         Như cái anh bạn, ngày xưa học dốt gần nhất lớp ấy, chẳng biết “nước chảy bèo trôi” thế nào mà lại cứ “tằng tằng” thăng tiến trên con đường danh vọng. Trưởng phòng, rồi trưởng ban, rồi Cục trưởng…Tất nhiên, bạn bè cùng nhau từ cái thuở “quần thủng tắm sông” có ai là không biết con người thực của anh, tâm tính thực của anh.

       Ngày trước, chả ai thèm ngó. Bây giờ thành đạt, đi họp lớp cũng bệ vệ như ai. Bạn bè xúm xít hỏi han, rồi một vài người bắn tiếng nhờ vả chuyện này chuyện kia. Ngồi bàn chuyện làm ăn, hay bàn chuyện “cơ mật” ở chỗ đông người cũng không tiện, nhất là lại ở chỗ có một nửa số người ngồi đấy nhìn những cuộc trao đổi với ánh mắt nửa khinh thường, nửa nghi ngại. “Thôi, lần sau đến chỗ tớ nhé. Chúng ra sẽ bàn cụ thể hơn. Tớ sẽ ưu tiên cậu. Gì thì cũng là bạn cũ mà…” Cứ thế, lần sau anh chẳng đi họp lớp nữa. Bạn bè, ai cần, khắc đến với anh. Một, hai người như thế…Họp lớp lại thêm thưa dần…

40…50…

        Lần họp trước, cậu lớp trưởng (giờ cũng đã ngoại lục tuần) mừng ra mặt khi thấy bạn cũ lại đông vui như thuở nào. Nhìn nhau cũng đã thấy rưng rưng vì đã không thể còn được gặp lại một vài gương mặt cũ - những người “yểu mệnh”. Bạn cũ bây giờ cũng đã về hưu hết. Ai ngày trước “ông này, bà nọ” giờ cũng chẳng là gì. Ai ngày trước chẳng là gì thì giờ cũng vẫn là bạn cũ. Bạn bè có đùa đánh tiếng hỏi chơi một hai câu “ông thứ trưởng dạo này thế nào nhỉ”, cũng chỉ cười nhẹ, lắc lắc đầu rồi lảng “thì tôi cũng “hưu trí” như ông thôi!”. Cũng có một vài người vẫn làm việc, những công việc nghiên cứu, thì cứ hồn nhiên đem ra mà chia sẻ, chẳng còn sợ ai “bĩu môi” nói “ra cái vẻ ta đây”.

       Những câu chuyện gia đình, con cái, cháu chắt cũng đã có phần điềm đạm và khách quan hơn. Nhưng cũng là “thêm mắm, dặm muối” cho những câu chuyện ngày xưa. Những kỷ niệm từ cái ngày xa xưa ấy bỗng chốc ùa về mạnh mẽ. Có những câu chuyện đã bao nhiêu năm rồi không kể nhỉ, những lần gặp trước chả lần nào đả động đến. Mà sao bây giờ lại nhớ được rõ ràng thế. Mọi hình ảnh cứ hiện lên như mới là ngày hôm qua. “Ngày ấy ở chỗ sơ tán, lớp mình chỉ là mấy tấm vách đất, với cái khung cửa sổ bằng tre trông thẳng ra cây phượng vĩ, thấp lè tè mà tán rộng, lá xanh rì, hoa ít mà đỏ chói, mập mạp. Lúc không có gì ăn cứ bứt hoa phượng xuống mà ăn cũng không thấy xót ruột, bà nhỉ?!”.

         Chuyện “vớ vẩn” ấy mà nói ở nhà thế nào lũ con cháu cũng cười ngất mà rằng “ông lại kể chuyện cổ tích đấy. Cái thời ấy ai mà chả khổ”. Nhưng ở đây, bà bạn cũ lại “bẽn lẽn” cười (cái kiểu bẽn lẽn giống hệt như ngày xưa, cái thời ông cài bông hoa phượng lên tóc bà, nói những câu chả đâu vào với đâu). “Ừ, sau này không biết bao nhiêu đứa trong lớp chẳng hẹn mà cứ đặt tên con là Phượng đấy. Chỉ tiếc, tôi không có con gái như ông”. Cứ thế, cố ôn được gì thì ôn, cố kể được chuyện gì thì kể, cố tâm tình gì được với nhau thì tâm tình bằng hết đi. Lần họp lớp sau, “chắc gì bà còn gặp được tôi…”

      Bây giờ, họp lớp cứ như là một cái “mốt”. Già trẻ, lớn bé, ai đã từng đi học là sẽ có ngày được mời đi họp lớp cả. Có những lớp ngày xưa là cả một tập thể gắn bó. Nhưng cũng có những lớp ngay từ khi còn ngồi chung với nhau giữa một mái nhà đã là những nhóm cá thể riêng lẻ mà cô giáo chủ nhiệm luôn phải đau đầu vì chuyện “bè phái”. Nhưng cũng chẳng hề gì. “Họp lớp” là “quyền lợi” nhiều hơn là “nghĩa vụ”. Và những câu chuyện dù có đi loanh quanh ở tận đâu đâu cũng sẽ có lúc phải quay về với chuyện “Lớp chúng mình ngày xưa ấy, rất rất vui…”



Sửa bởi thotnot96 - 30/06/2007 lúc 08:20
Lên trên
Minh Lưu View Drop Down
Thành viên mới
Thành viên mới
ảnh đại diện

Tham gia: 05/09/2013
Đang ở: Thạnh Lộc
Trạng thái: Offline
Point: 4
Quản lý bài Quản lý bài   Cám ơn (0) Cám ơn(0)   Trích dẫn Minh Lưu Trích dẫn  Trả lờiTrả lời Direct Link To This Post đã gửi: 05/09/2013 lúc 22:23
cảm ơn chủ thớt đã có bài viết thật ý nghĩa.
Lên trên
Minh Lưu View Drop Down
Thành viên mới
Thành viên mới
ảnh đại diện

Tham gia: 05/09/2013
Đang ở: Thạnh Lộc
Trạng thái: Offline
Point: 4
Quản lý bài Quản lý bài   Cám ơn (0) Cám ơn(0)   Trích dẫn Minh Lưu Trích dẫn  Trả lờiTrả lời Direct Link To This Post đã gửi: 06/09/2013 lúc 20:56
đa tạ. 
Dám hỏi các hạ là thần thánh phương nào vậy ah?
hỏi zui zay thôi, chứ bạn tên chi, học lớp gì nhỉ?
Lên trên
thienagf View Drop Down
Thành viên mới
Thành viên mới


Tham gia: 09/09/2013
Đang ở: TP Long Xuyen
Trạng thái: Offline
Point: 2
Quản lý bài Quản lý bài   Cám ơn (0) Cám ơn(0)   Trích dẫn thienagf Trích dẫn  Trả lờiTrả lời Direct Link To This Post đã gửi: 09/09/2013 lúc 14:28
Bài gốc của thotnot96 thotnot96 đã viết:

Lớp chúng mình


Ngày cuối tuần đầu tháng 6, cả nhà nô nức đi…họp lớp. Mỗi người một tâm trạng. Cậu con trai mới ra trường được 5 năm, thỉnh thoảng lại mỉm cười mãn nguyện với những câu chuyện thành công đến sớm của mình sẽ làm “lác mắt” lũ bạn...

5…10…15

       Hồi mới ra trường, cả lớp đã “lên kế hoạch” 5 năm sẽ họp lớp một lần. 5 năm có lẽ đủ là cái mốc để xem “ai là ai”. Những câu chuyện lớp cũ chưa kịp nhạt mà những câu chuyện “bây giờ làm gì rồi”, “gia đình chưa?”, “mấy nhóc rồi?” vẫn còn mới tinh tươm…hứa hẹn 1 cuộc “gặp mặt” rôm rả. Thế mà rồi cũng chả rôm rả được.

      Bởi hơn 40 đứa, có đứa đã thành đạt, có đứa còn đang loay hoay nhưng người dang dở nhất lại là cậu lớp trưởng. Hai lần thi đại học chưa xong. Năm năm gặp lại mới “te tò te” là sinh viên mới ra trường, lại học Cao đẳng ra, còn chưa biết sẽ về đâu. Bạn bè cũ, cũng nhiều đứa đã xong xuôi, ổn định. Có đứa cũng đã bìu ríu thêm chồng, thêm con. Nhưng cũng có đến non nửa còn đang tìm việc, hoặc giả cũng đã có công việc nhưng còn tạm bợ, chưa biết tương lai thế nào

       Thế là ngay lần họp đầu tiên đã có sự “phân cực”. Mấy đứa còn lông bông thì cứ lẳng lặng lảng ra một chỗ túm tụm với nhau, phần nhiều nói chuyện bông phèng, tuyệt không đứa nào dám mở miệng “bình luận” gì về những chuyện “đao to búa lớn”: công việc, tiền bạc, gia đình. Bọn “khá” hơn thì cũng túm tụm thi nhau kể chuyện: "cơ quan tao “oách” lắm nhé, mới làm có hơn năm mà lương thế này…”, “chồng tao làm bên vụ…lương thì chán, ấy nhưng có mấy cái dự án hay lắm…”, “ôi giời, tao tranh thủ đẻ để sau này tiện đường đi học, ”tranh” được một cái học bổng ở New Zealand rồi đấy chứ, năm sau gửi con cho các cụ rồi hai vợ chồng cùng đi. Mới học được cái bằng cử nhân trong nước thì ăn thua gì…”. Nói chán rồi lại “bắn” những ánh mắt có vẻ không mấy thiện cảm sang “bọn lông bông” rồi chặc lưỡi: “Cái bọn này, không biết khi nào mới…thành người được(?!)”.

       Những lần họp sau, sự phân cực có vẻ ngày càng “quyết liệt” hơn. Nhưng cũng có những cuộc “đổi ngôi” ngoạn mục chả ai lường trước được. Có đứa đã thành ông này, bà nọ, đạo mạo, đẹp đẽ đến ngó quanh rồi chê bai chỗ họp này chán quá, bàn ghế không được sạch sẽ, “lần sau họp cứ báo để tớ “bố trí” nhé”. Có đứa thì vẫn “áo trong dài hơn áo ngoài”, trông có vẻ lôi thôi, nhìn là biết “chả biết làm ăn gì cả”. Đứa lần trước đi họp có vẻ bất cần, “làm giàu thì chả mấy chốc”, lần này đã…giàu thật. Nhưng nhiều đứa khác lại cứ chỉ trỏ “trông hắn ma cô thế nào ấy”(?!). Hễ ai hỏi động đến là hắn gắt “chúng mày cứ quan tâm đến chuyện đâu đâu làm gì” rồi lại ngồi gợi những chuyện “ngày xửa ngày xưa…”.

       Bạn bè háo hức tiếp chuyện được một lúc lại quay về câu chuyện cũ: cơ quan tớ thế này, gia đình tớ thế kia. Đã thế lại còn có những tiếng thở dài ngao ngán: “ôi giời, từng ấy năm mà lương lậu vẫn thế…”, lại có tiếng sụt sùi: “chồng với chả con…”. Hắn bực: “Cứ thế này lần sau họp lớp thì đừng có mời tôi!” Thế rồi hắn kéo theo một vài người cũng “không thể chịu nổi cái kiểu họp lớp thế này” ra quán nhậu ngồi chuyện tếu. Bọn “nhiều chuyện” cũng quyết không ngồi chung với “cái bọn máu lạnh” ấy…Họp lớp cứ thế mà thành họp nhóm, rồi cũng thưa dần…

20…30…

      Cô bạn gái xinh đẹp, bẽn lẽn thuở nào bây giờ đã trở thành bà chủ một công ty…xây dựng với cả trăm nhân công. Ngày thường thì miệng hét ra lửa, ánh mắt nhìn sắc lẻm, dáng đi thoăn thoắt chứ không còn “ỏn ẻn” như cái thuở “đôi mươi”. Thế mà gặp lại nhau vẫn thấy “duyên duyên” chi lạ. Bạn bè quý, bởi thành đạt, bởi hạnh phúc đủ đầy nhưng lần họp lớp nào cô cũng vẫn trở lại là cô bạn bé nhỏ ngày xưa, chỉ hồn nhiên kể chuyện ký ức, tuyệt nhiên không đả động gì đến chuyện “tôi bây giờ á…”.

     Năm, mười lần như một, cô chỉ đến, đùa tếu và cười thật dịu dàng mỗi khi có người hỏi đến những chuyện riêng tư hay thậm chí “cạnh khóe” đến những tin đồn vẫn được thêu dệt như tơ xung quanh bà giám đốc xinh đẹp. Cũng may là còn một vài người bạn không thóc mách, túm tụm ngồi một chỗ nói chuyện phiếm theo kiểu 3 không: “không chính trị, không kinh tế, không gia đình”. Những câu chuyện không đầu, không cuối, tếu táo như cái thời “học chung một lớp” ấy thôi. Có thế mới còn đi họp lớp đến tận bây giờ. Chứ nhiều người cũng đã bỏ ngang, chẳng biết đến bao giờ mới gặp lại…

         Như cái anh bạn, ngày xưa học dốt gần nhất lớp ấy, chẳng biết “nước chảy bèo trôi” thế nào mà lại cứ “tằng tằng” thăng tiến trên con đường danh vọng. Trưởng phòng, rồi trưởng ban, rồi Cục trưởng…Tất nhiên, bạn bè cùng nhau từ cái thuở “quần thủng tắm sông” có ai là không biết con người thực của anh, tâm tính thực của anh.

       Ngày trước, chả ai thèm ngó. Bây giờ thành đạt, đi họp lớp cũng bệ vệ như ai. Bạn bè xúm xít hỏi han, rồi một vài người bắn tiếng nhờ vả chuyện này chuyện kia. Ngồi bàn chuyện làm ăn, hay bàn chuyện “cơ mật” ở chỗ đông người cũng không tiện, nhất là lại ở chỗ có một nửa số người ngồi đấy nhìn những cuộc trao đổi với ánh mắt nửa khinh thường, nửa nghi ngại. “Thôi, lần sau đến chỗ tớ nhé. Chúng ra sẽ bàn cụ thể hơn. Tớ sẽ ưu tiên cậu. Gì thì cũng là bạn cũ mà…” Cứ thế, lần sau anh chẳng đi họp lớp nữa. Bạn bè, ai cần, khắc đến với anh. Một, hai người như thế…Họp lớp lại thêm thưa dần…

40…50…

        Lần họp trước, cậu lớp trưởng (giờ cũng đã ngoại lục tuần) mừng ra mặt khi thấy bạn cũ lại đông vui như thuở nào. Nhìn nhau cũng đã thấy rưng rưng vì đã không thể còn được gặp lại một vài gương mặt cũ - những người “yểu mệnh”. Bạn cũ bây giờ cũng đã về hưu hết. Ai ngày trước “ông này, bà nọ” giờ cũng chẳng là gì. Ai ngày trước chẳng là gì thì giờ cũng vẫn là bạn cũ. Bạn bè có đùa đánh tiếng hỏi chơi một hai câu “ông thứ trưởng dạo này thế nào nhỉ”, cũng chỉ cười nhẹ, lắc lắc đầu rồi lảng “thì tôi cũng “hưu trí” như ông thôi!”. Cũng có một vài người vẫn làm việc, những công việc nghiên cứu, thì cứ hồn nhiên đem ra mà chia sẻ, chẳng còn sợ ai “bĩu môi” nói “ra cái vẻ ta đây”.

       Những câu chuyện gia đình, con cái, cháu chắt cũng đã có phần điềm đạm và khách quan hơn. Nhưng cũng là “thêm mắm, dặm muối” cho những câu chuyện ngày xưa. Những kỷ niệm từ cái ngày xa xưa ấy bỗng chốc ùa về mạnh mẽ. Có những câu chuyện đã bao nhiêu năm rồi không kể nhỉ, những lần gặp trước chả lần nào đả động đến. Mà sao bây giờ lại nhớ được rõ ràng thế. Mọi hình ảnh cứ hiện lên như mới là ngày hôm qua. “Ngày ấy ở chỗ sơ tán, lớp mình chỉ là mấy tấm vách đất, với cái khung cửa sổ bằng tre trông thẳng ra cây phượng vĩ, thấp lè tè mà tán rộng, lá xanh rì, hoa ít mà đỏ chói, mập mạp. Lúc không có gì ăn cứ bứt hoa phượng xuống mà ăn cũng không thấy xót ruột, bà nhỉ?!”.

         Chuyện “vớ vẩn” ấy mà nói ở nhà thế nào lũ con cháu cũng cười ngất mà rằng “ông lại kể chuyện cổ tích đấy. Cái thời ấy ai mà chả khổ”. Nhưng ở đây, bà bạn cũ lại “bẽn lẽn” cười (cái kiểu bẽn lẽn giống hệt như ngày xưa, cái thời ông cài bông hoa phượng lên tóc bà, nói những câu chả đâu vào với đâu). “Ừ, sau này không biết bao nhiêu đứa trong lớp chẳng hẹn mà cứ đặt tên con là Phượng đấy. Chỉ tiếc, tôi không có con gái như ông”. Cứ thế, cố ôn được gì thì ôn, cố kể được chuyện gì thì kể, cố tâm tình gì được với nhau thì tâm tình bằng hết đi. Lần họp lớp sau, “chắc gì bà còn gặp được tôi…”

      Bây giờ, họp lớp cứ như là một cái “mốt”. Già trẻ, lớn bé, ai đã từng đi học là sẽ có ngày được mời đi họp lớp cả. Có những lớp ngày xưa là cả một tập thể gắn bó. Nhưng cũng có những lớp ngay từ khi còn ngồi chung với nhau giữa một mái nhà đã là những nhóm cá thể riêng lẻ mà cô giáo chủ nhiệm luôn phải đau đầu vì chuyện “bè phái”. Nhưng cũng chẳng hề gì. “Họp lớp” là “quyền lợi” nhiều hơn là “nghĩa vụ”. Và những câu chuyện dù có đi loanh quanh ở tận đâu đâu cũng sẽ có lúc phải quay về với chuyện “Lớp chúng mình ngày xưa ấy, rất rất vui…”

Lên trên
thienagf View Drop Down
Thành viên mới
Thành viên mới


Tham gia: 09/09/2013
Đang ở: TP Long Xuyen
Trạng thái: Offline
Point: 2
Quản lý bài Quản lý bài   Cám ơn (0) Cám ơn(0)   Trích dẫn thienagf Trích dẫn  Trả lờiTrả lời Direct Link To This Post đã gửi: 09/09/2013 lúc 14:30
Bài viết của bạn hay !
Lên trên
leminh View Drop Down
Thành viên mới
Thành viên mới


Tham gia: 08/03/2013
Đang ở: CANTHO
Trạng thái: Offline
Point: 1
Quản lý bài Quản lý bài   Cám ơn (0) Cám ơn(0)   Trích dẫn leminh Trích dẫn  Trả lờiTrả lời Direct Link To This Post đã gửi: 09/09/2013 lúc 17:52
Xin chao moi nguoi. Minh la than dan cua K96
Minh thay bai viet hay va that y nghia.
Lên trên
lethaiA21995_1996 View Drop Down
Thành viên mới
Thành viên mới
ảnh đại diện

Tham gia: 31/07/2008
Đang ở: Việt Nam
Trạng thái: Offline
Point: 18
Quản lý bài Quản lý bài   Cám ơn (0) Cám ơn(0)   Trích dẫn lethaiA21995_1996 Trích dẫn  Trả lờiTrả lời Direct Link To This Post đã gửi: 06/02/2014 lúc 09:17
Minh Lưu hả, sao mất tiêu vậy ? Số điện thoại không liên lạc được. Tạo bận quá nhiều khi quên mầy luôn. Điện cho tao nhé 0918145987.
Lên trên
Phuong Tuong View Drop Down
Thành viên mới
Thành viên mới
ảnh đại diện

Tham gia: 19/02/2016
Trạng thái: Offline
Point: 23
Quản lý bài Quản lý bài   Cám ơn (1) Cám ơn(1)   Trích dẫn Phuong Tuong Trích dẫn  Trả lờiTrả lời Direct Link To This Post đã gửi: 21/03/2016 lúc 16:32
Trăm năm trước thì ta chưa gặp
Trăm năm sau biết có gặp lại không?
Cuộc đời sắc sắc không không
Thôi thì ta hãy hết lòng với nhau

Chúc cả nhà luôn vui, khỏe!
Bài này được cám ơn bởi: k96
Lên trên
Phuong Tuong View Drop Down
Thành viên mới
Thành viên mới
ảnh đại diện

Tham gia: 19/02/2016
Trạng thái: Offline
Point: 23
Quản lý bài Quản lý bài   Cám ơn (0) Cám ơn(0)   Trích dẫn Phuong Tuong Trích dẫn  Trả lờiTrả lời Direct Link To This Post đã gửi: 06/04/2016 lúc 23:50
Bài gốc của k96 k96 đã viết:

Đời người bôn ba vì cuộc sống mưu sinh, sẽ có những lúc nghỉ, không sao quên được những kỷ niệm đẹp thời thơ ấu. Thế cho nên cuộc sống cứ trôi cứ cuốn chúng ta mãi nhưng mình luôn nghĩ "con người không thể tắm 02 lần trên cùng 01 dòng sông" và nên trân trọng những gì hiện tại để sống tốt và sống đẹp.
"Một trăm năm trước ta không có trên đời
Một trăm năm sau ta cũng không tồn tại
Sống trên đời phải đâu khó?
Khó chăng lưu lại tấm lòng son"


Rất nhớ các bạn k96! Chúc cả nhà nhiều sức khoẻ nhé!


Đọc 4 câu thơ trên của bạn nên chợt nhớ đến 4 câu này mà thôi Smile 

Trăm năm trước thì ta chưa gặp
Trăm năm sau biết có gặp lại không?
Cuộc đời sắc sắc không không
Thôi thì ta hãy hết lòng với nhau
Lên trên
 Trả lời Trả lời
  Chia sẻ   

Đến diễn đàn Tôi có thể làm gì? View Drop Down

Web ThotNot
Web ThotNot.com Forum
Copyright © 2002-2018, ThotNot.com Forum - Diễn đàn đồng hương Thốt Nốt
Phát triển bởi tất cả các thành viên ThotNot.com, ThotNot.net
Địa chỉ liên hệ: adminthotnot.net