ThotNot.com Forum Trang chủ
Trang chủ diễn đàn Trang chủ diễn đàn > Các chuyên đề khác > CHÚC MỪNG - CẢM TẠ - GIAO LƯU - ƯỚC NGUYỆN > Cảm tạ-Chia buồn
  Chủ đề mới Chủ đề mới RSS Feed - Hoàng đế dĩa nhựa - NS Tấn Tài từ trần
 Ban quản trị   Hỏi đáp Hỏi đáp  Tìm kiếm trong diễn đàn   Đăng ký Đăng ký  Đăng nhập Đăng nhập

Hoàng đế dĩa nhựa - NS Tấn Tài từ trần

 Trả lời Trả lời
Tác giả
Nội dung
  Chủ đề Tìm kiếm Chủ đề Tìm kiếm  Lựa chọn cho chủ đề Lựa chọn cho chủ đề
ToiLaAiEmLaAi View Drop Down
Thành viên mới
Thành viên mới
ảnh đại diện

Tham gia: 11/01/2011
Đang ở: que tui
Trạng thái: Offline
Point: 3
Quản lý bài Quản lý bài   Cám ơn (0) Cám ơn(0)   Trích dẫn ToiLaAiEmLaAi Trích dẫn  Trả lờiTrả lời Direct Link To This Post Chủ đề: Hoàng đế dĩa nhựa - NS Tấn Tài từ trần
    đã gửi: 26/01/2011 lúc 16:08

CryCryCryCry(NLĐO)- NS Tấn Tài (SN 1938, tại huyện Núi Sập, tỉnh An Giang) đã trút hơi thở cuối cùng lúc 15 giờ 10 phút ngày 26-1 tại bệnh viện Chợ Rẫy (TPHCM), thọ 72 tuổi. Ông là nghệ sĩ có chất giọng trầm ấm và những vai diễn để đời với gia tài hơn 1.000 bài vọng cổ đã được ghi âm từ thập niên 60-70 của thế kỷ trước, cùng với hàng trăm vai diễn trên sân khấu cải lương mà công chúng, báo giới quen gọi “Hoàng đế đĩa nhựa”.

 
Như tin báo NLĐ đã đưa cách đây 3 ngày, ông nhập viện cấp cứu với tình trạng sốt cao. Hôm qua, NS Tấn Beo đã cho biết cha của anh chỉ có thể duy trì sự sống bằng máy thở oxy và dịch truyền.
 
 
Cách đây một tháng, ông bị nhiễm trùng ống dẫn mật, phải giải phẫu để giữ tính mạng.
 
Tin này làm nhiều người trong giới nghệ sĩ bàng hoàng vì trong đám tang NS Kim Ngọc, ông đã đến thắp hương, tiễn biệt người bạn đồng nghiệp đã từng nổi tiếng trong vở Cô gái Đồ Long (soạn giả Hà Triều, Hoa Phượng) với vai Chu Chỉ Nhược.
 
Nay, khán giả lại khóc thương tiễn biệt ông – một Trương Vô Kỵ, một Alika (Bóng hồng sa mạc), một “Hoàng đế dĩa nhựa” đã làm rạng danh quê hương An Giang với hàng ngàn bài vọng cổ để đời.
 
Xuất thân là một nhà giáo nhưng do đam mê sân khấu cải lương nên ông đã rời bục giảng để theo nghề. Ông đã đem tri thức và sự chuẩn mực vào sân khấu, tạo nên phong cách ca diễn hết sức điêu luyện. Ông và vợ - cố NS Như Ngọc, đã từng lập gánh hát Thủ Đô 1 và 2, dìu dắt, nâng đỡ nhiều diễn viên trẻ.
 
Ông đã sinh hai người con nối nghiệp: NS Tấn Beo và Tấn Bo, hiện được khán giả yêu mến vì phong cách diễn hài sôi nổi và duyên dáng.CryCry
Bài này được cám ơn bởi: Xóm Kênh
Lên trên
Xóm Kênh View Drop Down
Thành viên cấp 5
Thành viên cấp 5
ảnh đại diện

Tham gia: 27/08/2008
Đang ở: Ấp Long A
Trạng thái: Offline
Point: 503
Quản lý bài Quản lý bài   Cám ơn (0) Cám ơn(0)   Trích dẫn Xóm Kênh Trích dẫn  Trả lờiTrả lời Direct Link To This Post đã gửi: 26/01/2011 lúc 16:50
Một nghệ sĩ nữa đã ra đi............



BÊN RẶNG Ô MÔI

Bông ô môi gió cuốn rụng đầy trên sông
Nhìn mây trời mênh mông
Kẻ ly hương nay đã quay về
Sao trong dạ não nề
Hồi chuông buồn từ xa vẳng đưa
Trong khói sương thêm tái tê hồn ta
Ngồi bên bờ nhìn hoa lá rơi
Cơn gió đưa theo nước sông buồn trôi

Bến nước năm xưa chỉ còn cội đa già chơ vơ rũ bong, gió đông ơi lòng tôi đà ớn lạnh sao gió đông còn thổi làm chi cho bông ô môi rũ cánh rụng tơi bời…người cũ giờ đây sao vắng dạng đâu rồi. mây lang thang bay về nơi vô định, sương khói nhạt nhòa hoa thắm cũng buồn trôi. Mười năm rồi còn chi nữa em ơi, mình xa nhau mỗi kẻ một phương buồn, tôi giang hồ phiêu bạt bốn phương, em ở đây với bốn bề khói lửa.
Tôi quên làm sao ngày tôi sang nhà em ăn bát canh mồng tơi với nồi cơm gạo mới rồi chia tay từ giã để lên đường. em bơi xuông ba lá tiễn đưa tôi đến tận đầu làng. Khi chia tay cả hai còn bịn rịn nước mắt đôi dòng cứ giàn giụa trào tuôn. Về đi em lo rẫy bái nương khoai, mình còn gặp gỡ khi thanh bình trở lại. dù xa cách đầu non hay cuối bãi, tôi vái van trời cho quê ngoại bình yên.

Kể từ nhu cánh bèo mặt nước
Trôi bập bềnh trên bốn mặt trường giang
Rồi một chiều lòng chạnh nhớ quê hương
Tôi về thăm lại xóm làng quen thuộc cũ

Tôi ngồi dưới rặng ô nhìn cánh hoa rụng rơi trên mặt nước theo trận gió tàn thu lướt thướt bay vèo…chuông đổ từ xa một âm thanh vang vọng não nề, mùi hương khói theo gió chiều phảng phất từ một ngôi chùa đổ nát cạnh bờ song. Trên chiếc xuồng có một ông lão quen quen, màu tuyết trắng nhuộm trên mái đầu nắng gió. Theo lượng sóng bập bènh xuôi ngược đang thả đường câu trên mặt nước sông đầy.
Bác sáu giăng câu cho thuyền cặp bến,ngước mắt nhìn tôi thay tiếng hỏi tuôn trào. Giây lâu bác mới nghẹn ngào lên tiếng, cháu ở xa xôi về tự hồi nào. Cháu ơi con tư nó đã lấy chồng từ năm năm về trước. nhưng số phần nó bạc phước vô duyên. Chồng nó chết đi rồi không chỗ tựa nương nó buồn khổ vào chùa xin quy y thí phát. Nhưng khói lửa vô tinh không tha nơi phật tự giờ đây nó thành ra một sư nữ tật nguyền.
Trời u ám bỗng vụt vù cơn gió lạnh cuốn theo từng cánh ô môi. Tiếng chuông đại đồng vang vọng xa xôi như tiếng khóc u hoài nức nở. trước cồng tam quan tôi còn bỡ ngở nữa muốn quay về nửa không nỡ rời chân.tiến tung niệm theo gió chiều vọng đến khiến lòng tôi thêm tê tái bang khuâng. Ô môi rụng cánh đầy song. Mấy mùa hoa nở mấy năm đợi chờ.tôi bây giờ là một kẻ bơ vơ, bởi đời với đạo phân chia hai lối rẽ. ô môi rụng cánh tơi bời, chuông tắt lâu rồi tôi còn đứng trông ai.


Sửa bởi Xóm Kênh - 26/01/2011 lúc 16:58
"..Chở bao nhiêu đạo thuyền không khẳm.
Đâm mấy thằng gian bút chẳng tà.."

     (Nguyễn Đình Chiểu)
Lên trên
 Trả lời Trả lời
  Chia sẻ   

Đến diễn đàn Tôi có thể làm gì? View Drop Down

Web ThotNot
Web ThotNot.com Forum
Copyright © 2002-2017, ThotNot.com Forum - Diễn đàn đồng hương Thốt Nốt
Phát triển bởi tất cả các thành viên ThotNot.com, ThotNot.net
Địa chỉ liên hệ: adminthotnot.net