ThotNot.com Forum Trang chủ
Trang chủ diễn đàn Trang chủ diễn đàn > Thốt Nốt thân yêu > ĐỒNG HƯƠNG THỐT NỐT > Chi hội SV Thốt Nốt tại TP. Cần Thơ
  Chủ đề mới Chủ đề mới RSS Feed - Người đến vơi Thốt Nốt
 Ban quản trị   Hỏi đáp Hỏi đáp  Tìm kiếm trong diễn đàn   Đăng ký Đăng ký  Đăng nhập Đăng nhập

Người đến vơi Thốt Nốt

 Trả lời Trả lời Trang  <123>
Tác giả
Nội dung
  Chủ đề Tìm kiếm Chủ đề Tìm kiếm  Lựa chọn cho chủ đề Lựa chọn cho chủ đề
tinhyeucuatoi View Drop Down
Thành viên cấp 1
Thành viên cấp 1
ảnh đại diện

Tham gia: 07/07/2010
Đang ở: cantho
Trạng thái: Offline
Point: 61
Quản lý bài Quản lý bài   Cám ơn (0) Cám ơn(0)   Trích dẫn tinhyeucuatoi Trích dẫn  Trả lờiTrả lời Direct Link To This Post đã gửi: 31/01/2011 lúc 16:00
Sau 2 năm không được ăn têt ở quê nhà, tết này đã trở về đón tế  cùng đại gia đình, đón cái lạnh của mùa đông.
Hôm nay 28 tết , cũng như mọi năm nhà mình lại gói bánh chưng, 1 phong tục không thể thiếu của của mỗi gia đình ở nông thôn Bắc bộ




Dù có điều gì xảy ra, mọi thứ có thể thay đổi nhưng tình yêu của em trong tôi vẫn sẽ như những ngày đầu tiên
Bài này được cám ơn bởi: THANHHA
Lên trên
tinhyeucuatoi View Drop Down
Thành viên cấp 1
Thành viên cấp 1
ảnh đại diện

Tham gia: 07/07/2010
Đang ở: cantho
Trạng thái: Offline
Point: 61
Quản lý bài Quản lý bài   Cám ơn (0) Cám ơn(0)   Trích dẫn tinhyeucuatoi Trích dẫn  Trả lờiTrả lời Direct Link To This Post đã gửi: 31/01/2011 lúc 16:17
Thành quả cách mạng có được sau hơn 2 giờ chiến đấu vất vả..



Dù có điều gì xảy ra, mọi thứ có thể thay đổi nhưng tình yêu của em trong tôi vẫn sẽ như những ngày đầu tiên
Lên trên
tinhyeucuatoi View Drop Down
Thành viên cấp 1
Thành viên cấp 1
ảnh đại diện

Tham gia: 07/07/2010
Đang ở: cantho
Trạng thái: Offline
Point: 61
Quản lý bài Quản lý bài   Cám ơn (0) Cám ơn(0)   Trích dẫn tinhyeucuatoi Trích dẫn  Trả lờiTrả lời Direct Link To This Post đã gửi: 31/01/2011 lúc 16:26
Oài mệt quá, mỏi lưng quá, nghỉ tý thôi

Dù có điều gì xảy ra, mọi thứ có thể thay đổi nhưng tình yêu của em trong tôi vẫn sẽ như những ngày đầu tiên
Bài này được cám ơn bởi: TrangPham
Lên trên
tinhyeucuatoi View Drop Down
Thành viên cấp 1
Thành viên cấp 1
ảnh đại diện

Tham gia: 07/07/2010
Đang ở: cantho
Trạng thái: Offline
Point: 61
Quản lý bài Quản lý bài   Cám ơn (0) Cám ơn(0)   Trích dẫn tinhyeucuatoi Trích dẫn  Trả lờiTrả lời Direct Link To This Post đã gửi: 02/02/2011 lúc 12:29
Hôm nay đã là 30 tết, không khí trong gia đình thật đặc biệt, những người ở xa cũng đã về đông đủ cả, mọi thứ cũng đã chuẩn bị xong hết cả.Cây hoa đào, biểu tượng của sự phú quý và may mắn cho cả năm cũng đã trổ bông như để đón chào mùa xuân đang đến rất gần...


Dù có điều gì xảy ra, mọi thứ có thể thay đổi nhưng tình yêu của em trong tôi vẫn sẽ như những ngày đầu tiên
Bài này được cám ơn bởi: THANHHA,windytpc
Lên trên
tinhyeucuatoi View Drop Down
Thành viên cấp 1
Thành viên cấp 1
ảnh đại diện

Tham gia: 07/07/2010
Đang ở: cantho
Trạng thái: Offline
Point: 61
Quản lý bài Quản lý bài   Cám ơn (0) Cám ơn(0)   Trích dẫn tinhyeucuatoi Trích dẫn  Trả lờiTrả lời Direct Link To This Post đã gửi: 10/02/2011 lúc 16:24
Khi không khí ngày tết lùi xa cũng là lúc mọi người trở về với công việc thường ngày, những ngày xum họp cùng gia đình của mình cũng tạm thời rời xa, cảm giác trong mình giờ đây cũng trái ngược hoàn toàn, vừa không muốn xa nhà nhưng lại háo hức để trở lại Thôt Nốt

ĐẠI GIA ĐÌNH : Bố mẹ và các em




Dù có điều gì xảy ra, mọi thứ có thể thay đổi nhưng tình yêu của em trong tôi vẫn sẽ như những ngày đầu tiên
Bài này được cám ơn bởi: TrangPham,windytpc
Lên trên
tinhiucuatoi View Drop Down
Thành viên mới
Thành viên mới
ảnh đại diện

Tham gia: 30/03/2011
Trạng thái: Offline
Point: 26
Quản lý bài Quản lý bài   Cám ơn (0) Cám ơn(0)   Trích dẫn tinhiucuatoi Trích dẫn  Trả lờiTrả lời Direct Link To This Post đã gửi: 30/03/2011 lúc 20:12
Do nick tinhyeucuatoi co trục trặc nên mình chuyển sang sử dụng nick nàyBig smileBig smile
Lên trên
tinhiucuatoi View Drop Down
Thành viên mới
Thành viên mới
ảnh đại diện

Tham gia: 30/03/2011
Trạng thái: Offline
Point: 26
Quản lý bài Quản lý bài   Cám ơn (0) Cám ơn(0)   Trích dẫn tinhiucuatoi Trích dẫn  Trả lờiTrả lời Direct Link To This Post đã gửi: 30/03/2011 lúc 20:16
Cũng đã lâu không viết bài trên diễn đàn, nay rãnh rỗi lang thang trên mạng vô tình đọc được câu chuyện tình rất cảm động, coppy về cho mọi người cùng đọc

Đây là một câu chuyện lưu truyền trên mạng BBS của Đài Loan, sau tác giả giấu tên bán bản quyền cho nhạc sĩ Vũ Tuyền năm 2003. Truyện do nhà văn Trang Hạ dịch. <BR />

o O o
<BR />

Thành phố nhỏ yên tĩnh và xinh đẹp, hai người yêu đắm say, mỗi bình minh đều đến bờ biển ngắm mặt trời mọc, và mỗi chiều đi tiễn bóng tà dương ở bãi cát. Dường như những ai đã gặp đôi tình nhân đều nhìn theo với ánh mắt ngưỡng mộ.<BR />

Một ngày, sau vụ đâm xe, cô gái trọng thương im lìm nằm lại trên chiếc giường bệnh viện, mấy ngày đêm không tỉnh lại.<BR />

Buổi sáng, chàng trai ngồi bên giường tuyệt vọng gọi tên người yêu đang vô tri vô giác; đêm xuống, chàng trai tới quỳ trong giáo đường nhỏ của thành phố, ngước lên thượng đế cầu xin, mắt không còn lệ để khóc than.<BR />

Một tháng trôi qua, người con gái vẫn im lìm, người con trai đã tan nát trái tim từ lâu, nhưng anh vẫn cố gắng và cầu xin hy vọng. Cũng có một ngày, thượng đế động lòng.<BR />

Thượng đế cho chàng trai đang gắng gượng một cơ hội. Ngài hỏi: “Con có bằng lòng dùng sinh mệnh của con để đánh đổi không?”. Chàng trai không chần chừ vội đáp: “Con bằng lòng!”.<BR />

Thượng đế nói: “Ta có thể cho người con yêu tỉnh dậy, nhưng con phải đánh đổi ba năm hoá chuồn chuồn, con bằng lòng không?”. Không chần chừ chàng trai vội đáp: “Con bằng lòng!”.<BR />

o O o
<BR />

Buổi sáng, cánh chuồn rời Thượng đế bay vội vã tới bệnh viện, như mọi buổi sáng. Và cô gái đã tỉnh dậy!<BR />

Chuồn chuồn không phải người, chuồn chuồn không nghe thấy người yêu đang nói gì với vị bác sĩ đứng bên giường.<BR />

Khi người con gái rời bệnh viện, cô rất buồn bã. Cô gái đi khắp nơi hỏi về người cô yêu, không ai biết anh ấy đã bỏ đi đâu.<BR />

Cô ấy đi tìm rất lâu, khi cánh chuồn kia không bao giờ rời cô, luôn bay lượn bên người yêu, chỉ có điều chuồn chuồn không phải là người, chuồn chuồn không biết nói. Và cánh chuồn là người yêu ở trước mắt người yêu nhưng không được nhận ra.<BR />

o O o
<BR />

Mùa hạ đã trôi qua, mùa thu, gió lạnh thổi những chiếc lá cây lìa cành, cánh chuồn không thể không ra đi. Vì thế cánh rơi cuối cùng của chuồn chuồn là trên vai người con gái.<BR />

“Tôi muốn dùng đôi cánh mỏng manh vuốt ve khuôn mặt em, muốn dùng môi khô hôn lên trán em…”, nhưng thân xác quá nhẹ mỏng của chuồn chuồn cuối cùng vẫn không bị người con gái nhận ra.<BR />

Chớp mắt, mùa xuân đã tới, cánh chuồn cuống cuồng bay trở lại thành phố tìm người yêu. Nhưng dáng dấp thân quen của cô đã tựa vào bên một người con trai mạnh mẽ khôi ngô, cánh chuồn đau đớn rơi xuống, rất nhanh từ lưng chừng trời.<BR />

o O o
<BR />

Ai cũng biết sau tai nạn người con gái bệnh nghiêm trọng thế nào, chàng bác sĩ tốt và đáng yêu ra sao, tình yêu của họ đến tự nhiên như thế nào, và ai cũng biết người con gái đã vui trở lại như những ngày xưa.<BR />

Cánh chuồn chuồn đau tới thấu tâm can, những ngày sau, chuồn chuồn vẫn nhìn thấy chàng bác sĩ kia dắt người con gái mình yêu ra bể xem mặt trời lên, chiều xuống đến bờ biển xem tà dương, và cánh chuồn chỉ có thể thỉnh thoảng tới đậu trên vai người yêu, chuồn chuồn không thể làm gì hơn.<BR />

Những thủ thỉ đắm say, những tiếng cười hạnh phúc của người con gái làm chuồn chuồn ngạt thở.<BR />

Mùa hạ thứ ba, chuồn chuồn đã không còn thường đến thăm người con gái chàng yêu nữa. Vì trên vai cô ấy luôn là tay chàng bác sĩ ôm chặt, trên gương mặt cô là cái hôn tha thiết của anh ta, người con gái không có thời gian để tâm đến một cánh chuồn đau thương, cũng không còn thời gian để ngoái về quá khứ.<BR />

o O o
<BR />

Ba năm của Thượng đế sắp chấm dứt. Trong ngày cuối, người yêu ngày xưa của chuồn chuồn bước đến trong lễ thành hôn với chàng bác sĩ.<BR />

Cánh chuồn chuồn lặng lẽ bay vào trong nhà thờ, đậu lên vai người mà anh yêu, chàng biết người con gái anh yêu đang quỳ trước Thượng đế và nói: “Con bằng lòng!”. Chàng thấy người bác sĩ lồng chiếc nhẫn vào tay người con gái. Họ hôn nhau say đắm ngọt ngào. Chuồn chuồn để rơi xuống đất một hạt lệ đau đớn.<BR />

Thượng đế hỏi: “Con đã hối hận rồi sao?”. Chuồn chuồn gạt hạt lệ nói: “Con không!”<BR />

Thượng đế hài lòng nói: “Nếu vậy, từ ngày mai con có thể trở thành người được rồi!”.<BR />

Chuồn chuồn soi vào hạt nước mắt nhỏ, chàng lắc đầu đáp: “Hãy để con cứ làm chuồn chuồn suốt đời…”<BR />

o O o
<BR />

Yêu một người không phải là nhất định phải có được họ. Nhưng đã có được một người thì hãy cố giữ lấy họ. Có cánh chuồn nào trên vai bạn không?<BR />

Và nếu bạn nhận được bài dịch này, chứng tỏ đang có một người nào đó yêu bạn, hoặc bởi vì bạn đang yêu quý một ai đó .<BR />

Bài này được cám ơn bởi: ledongho.hercules
Lên trên
tinhiucuatoi View Drop Down
Thành viên mới
Thành viên mới
ảnh đại diện

Tham gia: 30/03/2011
Trạng thái: Offline
Point: 26
Quản lý bài Quản lý bài   Cám ơn (0) Cám ơn(0)   Trích dẫn tinhiucuatoi Trích dẫn  Trả lờiTrả lời Direct Link To This Post đã gửi: 02/04/2011 lúc 22:05
Kiếp sau bạn có còn nhớ mình từng yêu ai không
Tôi không biết nên tự coi mình yêu quái hay thần tiên….

Tôi có một cái tên không được trẻ trung cho lắm – Mạnh Bà, Tuy trên thực tế tôi chẳng qua chỉ là một cô gái dịu dàng ít nói.

Công việc chính của tôi là đun canh, thế tục gọi là “canh Mạnh Bà”.

Ngày ngày đều có vô số người tìm tới đây để được húp một ngụm canh. Trong số họ có người đến là tự nguyện, mặt mày rạng rỡ cười nói hớn hở, nói rằng cuối cùng đã thoát khỏi được bể khổ, làm lại cuộc đời rồi. Nhưng cũng có người là bị tiểu quỷ bắt giải tới, vừa khóc vừa gào muốn tiếp tục được sống, xin tôi buông tha cho bọn họ.

Đương nhiên tôi không thể thu bát trở về không, nhưng tôi cũng rất tò mò, là điều gì đã khiến bọn họ quyến luyến như vậy, lại còn có thể kháng cự lại được sự quyến rũ của mùi hương từ bát canh Mạnh Bà kia.

Có người nói thức đó là Tình Yêu.

Vậy tình yêu là gì, nó liệu có ngọt như mật mía không? hay là có đắng như trái hoàng liên không?

Có lúc, tôi đã nhân lúc bọn tiểu quỷ không chú ý lật xem ghi chép về bọn họ khi còn trên trần gian. Đọc nhiều rồi, tôi mới biết ở dương thế, người ta đều từ một đứa trẻ con rồi mới dần dần trưởng thành, sau đó thì theo sự chuyển dời của năm tháng mà từng bước đi tới cái chết, hoặc do gặp phải nạn tai mà phải sớm tới nơi này.

Hình dáng của tôi vì sao từ trước tới nay chưa hề thay đổi? đôi mắt tôi vì sao từ trước tới nay không phải rơi lệ giống như đàn bà trên dương gian.

Lẽ nào là vì tôi là Mạnh Bà đun canh.

Tôi không nhớ là năm nào nữa, tháng nào nữa, chỉ nhớ đó là một chiều hoàng hôn, tiểu quỷ áp giải cậu ta tiến vào, hất đổ bát cánh tôi bưng

“Tiểu Nhu, đừng đi” cậu ta ra sức níu lấy tôi.

Tôi không hề động đậy. Là vì tôi sợ hãi, đôi bàn tay ấy vẫn còn lại một chút hơi ấm, thì ra tay của con người là như vậy.

“Tiểu Nhu, không ai có thể mang rời xa anh, em đừng sợ, anh sẽ bảo vệ cho em” Cậu ta vẫn không ngừng nói

“Tiểu Nhu là ai?” tôi cuối cùng cũng cất lời hỏi.

“Em làm sao vậy, Tiểu Nhu, em chính là Tiểu Nhu mà” Tay của tôi như sắp bị cậu ấy bóp nát tới nơi rồi, vậy mà tôi vẫn không thể nhận biết được cảm giác đau đớn.

“Ngươi sai rồi, ta là Mạnh Bà, từ trước tới nay vẫn vậy” tôi lạnh lùng nhìn cậu ta và nói.

Ồ, thì ra ở dương gian vẫn là bộ dạng này, vách đất, áo vải, cơm canh đạm bạc, sách …, còn có cả một cô gái giống tôi nữa, nụ cười thanh thoát, đôi mắt lúng liếng, gọi cậu ta là Mọt sách, cậu ta gọi cô ấy là Tiểu Nhu.

“Mọt sách, ngươi chết rồi, Lý bá vương thôn ngươi cướp dâu còn đánh ngươi tới chết.” Tôi đem những gì tôi nhìn thấy nói cho cậu ta. Rất kỳ lạ, tôi bỗng nhiên trở thành nhiều chuyện.

“Không đúng, em lừa anh. Tiểu Nhu, em là Tiểu Nhu” Cậu ta lại níu lấy cánh tay tôi vừa rút được ra.

Tôi nhìn thấy có nước rơi ra từ mắt cậu ấy, rơi vào trong bát canh tôi đang bưng trên tay.

“Uống nó đi, uống nó rồi cậu sẽ có thể có một bắt đầu mới.” Nói xong tôi thi triển pháp lực để canh chảy vào trong miệng cậu ta.

Ánh mắt cậu ta từ từ tiêu tán, nào là thư sinh bần hàn, nào là người con gái yêu kiều, trong tíc tắc, tất cả đều biến mất.

Cậu ta rời đi theo tên tiểu quỷ, không gắng gượng cũng không phản kháng.

Tôi lẩm bẩm nói “Mọt sách, chỉ một bát canh mà đã quên Tiểu Nhu rồi sao?”

Lẽ nào, đó gọi là tình yêu. Không chịu nổi đến một nhát đâm, nhưng vì sao vẫn khiến người ta cam tâm tình nguyện vì nó mà mang vạ.

Tôi vẫn đun nồi canh của tôi, vẫn nhìn chộm những mảnh ký ức cuối cùng trong mắt những người tới. Chỉ là phải cẩn thận hơn để người ta không níu được tay tôi nữa

Một ngày, tôi đối mặt với một người đàn ông già nua tóc bạc trắng.

“Mọt sách, chắc ngươi vẫn nhớ kiếp trước, Tiểu Nhu của ngươi?” Tôi hỏi.

Ông ta bình tĩnh ngoài hẳn dự liệu của tôi. Tôi nhìn thấy từ trong mắt ông ta là một mảng trắng. Lẽ nào mấy mươi năm kiếp này của ông ta đều trống rỗng.

“Nói cái gì mà kiếp trước kiếp sau, đời người chẳng qua là một chuyến đi vội vã. Có thể giữ lại được cái gì thì giữ, không nên cưỡng cầu, giữ không được, cuối cùng cũng phải buông thôi.” Ông ta quay lưng bước đi, chỉ còn mình tôi thất vọng nhìn bát canh đã cạn.

Lại một kiếp luân hồi nữa, cậu ta lại đứng trước mặt tôi

“Mọt sách, ngươi còn nhớ Tiểu Nhu không? ngươi từng vì bảo vệ cho cô ấy mà bị người ta dùng gậy đánh chết ngay trong ngày thành thân” Tôi hỏi.

“Tiểu Nhu là ai?” cậu ta ngỡ ngàng nhìn tôi.

Chiến tránh loạn lạc, tra tấn cực hình …. Kiếp này, cậu ta trải qua không biết bao nhiêu khổ đau, người con gái đó là một người con gái lạ, cậu ta gọi cô ấy là “Tĩnh Nhi”.

“Ngươi quên Tiểu Nhu rồi, ngươi đi đi” Tôi dơ bát canh ra.

Tình Yêu là như vậy

Dù rằng thề nguyền sống chết, chung quy vẫn không địch nổi được với thời gian.Người bạn yêu nhất ở kiếp này, đến kiếp sau, ngay cả một chút dấu vết cũng không thể giữ lại.Đang yêu người nào đó, cố gắng mà nắm chặt tay người ấy. Kiếp sau người bên cạnh bạn không còn là người ấy nữa đâu.

Bạn còn nhớ kiếp trước mình đã yêu ai không? Cho nên cái gọi là vĩnh hằng trên thế gian, chắc chắn không có tình yêu ở trong đó.
Lên trên
le.thiyen1988 View Drop Down
Thành viên cấp 12
Thành viên cấp 12
ảnh đại diện

Tham gia: 09/06/2011
Đang ở: Thốt Nốt
Trạng thái: Offline
Point: 8411
Quản lý bài Quản lý bài   Cám ơn (1) Cám ơn(1)   Trích dẫn le.thiyen1988 Trích dẫn  Trả lờiTrả lời Direct Link To This Post đã gửi: 09/06/2011 lúc 14:14
Em không sinh ra o Thốt Nốt nhưng em lại lớn lên o đây. nhưng nói thật với anh là em chưa co dc những cảm nhận ma anh đã thấy về Thốt nốt như anh nói. có lẽ em hơi bị vô tư qua nên không cảm nhận dc xung quanh minh lại có nhiếu đièu thú vị như vay.Clap
Vết thương nào cũng co thể lành nhưng vết thương lòng thi khó lanh lắm phải không anh?
nhưng chuyện đã qua thi ta không bao giờ có thể trỏ lại dc đúng không anh. tương lai đang ở trươc mắt của chúng ta thì hay nhìn theo nó để cuộc sống càng tươi đẹp hơn
Chúc anh vui khoẻ.!
Bài này được cám ơn bởi: tinhiucuatoi
Lên trên
tinhiucuatoi View Drop Down
Thành viên mới
Thành viên mới
ảnh đại diện

Tham gia: 30/03/2011
Trạng thái: Offline
Point: 26
Quản lý bài Quản lý bài   Cám ơn (1) Cám ơn(1)   Trích dẫn tinhiucuatoi Trích dẫn  Trả lờiTrả lời Direct Link To This Post đã gửi: 07/03/2012 lúc 23:37
 Vậy là thời gian không được sống và cảm nhận cuộc sống ở Thốt Nốt đã gần 1 năm rồi , mình phải trở lại Hà Nội để học tiếp nhưng rồi mình sẽ lại trở lại Thốt Nốt trong 1 ngày gần đây thôi
một số hình ảnh các lễ hội ở Miền bắc mà mình có dịp ghé thăm
http://www.upanh.com/img_0611_upanh/v/0nee5v9d9zn.htm -
Bài này được cám ơn bởi: TrangPham
Lên trên
 Trả lời Trả lời Trang  <123>
  Chia sẻ   

Đến diễn đàn Tôi có thể làm gì? View Drop Down

Web ThotNot
Web ThotNot.com Forum
Copyright © 2002-2018, ThotNot.com Forum - Diễn đàn đồng hương Thốt Nốt
Phát triển bởi tất cả các thành viên ThotNot.com, ThotNot.net
Địa chỉ liên hệ: adminthotnot.net