ThotNot.com Forum Trang chủ
Trang chủ diễn đàn Trang chủ diễn đàn > Góc học tập > E-BOOKS > Truyện giải trí
  Chủ đề mới Chủ đề mới RSS Feed - Người Cư Sĩ Ưu Việt
 Ban quản trị   Hỏi đáp Hỏi đáp  Tìm kiếm trong diễn đàn   Đăng ký Đăng ký  Đăng nhập Đăng nhập

Người Cư Sĩ Ưu Việt

 Trả lời Trả lời
Tác giả
Nội dung
  Chủ đề Tìm kiếm Chủ đề Tìm kiếm  Lựa chọn cho chủ đề Lựa chọn cho chủ đề
vuongbaogiang View Drop Down
Thành viên cấp 2
Thành viên cấp 2
ảnh đại diện

Tham gia: 01/02/2009
Đang ở: thotnot
Trạng thái: Offline
Point: 119
Quản lý bài Quản lý bài   Cám ơn (0) Cám ơn(0)   Trích dẫn vuongbaogiang Trích dẫn  Trả lờiTrả lời Direct Link To This Post Chủ đề: Người Cư Sĩ Ưu Việt
    đã gửi: 29/11/2010 lúc 13:49
 Xin giới thiệu đến các bạn quyển "Người Cư Sĩ Ưu Việt". Rất hay và rất bổ ích !!!Wink
-Trên bìa có in là -> PHẬT GIÁO NGUYÊN THỦY VIỆT NAM
                                              NGƯỜI
                                                              CƯ SĨ
                              
ƯU VIỆT
                                    

                                   
                                         MINH ĐỨC TRIỀU TÂM ẢNH



Lời thưa,

 Thời Phật  tại thế - có những cư sĩ có tuệ ưu việt, có tâm vô biên, có những hành động phi thường mà đầu óc chật hẹp của thế gian không thể suy lường nổi.
 Có cư sĩ đã lót vàng mua đất để mà xây dựng đại tịnh xá cúng dường cho đức Phật và tăng chúng mười phương. Cũng vị cư sĩ nầy, khi gia tài đã khánh tận vì lo cho Tam Bảo, đến nổi chỉ còn cháo tấm và bột chua, ông vẫn hoan hỷ cúng dường, không phải với tâm thô xấu mà với tâm chói sáng dịu dàng như vàng mạ rồng!
 Có người cư sĩ bỏ quên chiếc áo khoác trị giá hằng triệu đồng tiền vàng ở trong chùa, sau đó tự bỏ tiền ra mua lại, lấy tiền ấy để kiến tạo một tu viện nguy nga.
 Có người cư sĩ nghe pháp, an trú pháp đến nỗi gia nhân đến báo là kẻ cưới đã vào lấy hết gia sản, của cải - ông tỉnh bơ nói rằng: "Nếu tài sản, tư hữu ấy là của ta, là phước báo của ta thì không ai có thể lấy được - bằng không phải như vậy thì cứ để tự nhiên cho bọn cướp lấy đi!"
 Có người cư sĩ tự cắt miếng thịt đùi của mình, nấu cháo cứu sống một vị tỳ-khưu.
 Có vị cư sĩ có trí biện luận làm cho một vị giáo chủ không có đường đón đỡ, tức phải thổ huyết nóng.
 Có những cư sĩ đắc các tầng thánh, có thắng trí, có tài biện luận vô ngại...
 Ôi! Còn nhiều nữa, kể sao cho xiết hành trạng của những có tuệ bất động, có tâm bất động, có tín bất động, có thí bất động...vào thuở bình minh của giáo pháp. Còn thời này thì sao, thời của hoàng hôn, thời của suy tàn, thời cành, nhánh, ngọn, của giáo pháp - các hàng cư sĩ của chúng ta ra sao?
 Thời này ư? Thời này cũng còn chứ, rất nhiều là khác nữa!
 Ngài trụ trì chùa Bửu Long khi khởi công kiến tạo Bảo Tháp Gotama, chẳng có một đồng xu dính
túi - nhưng bây giờ đã tiêu tốn cho công trình hàng chục tỷ rồi. Có cư sĩ đã bán đất để cúng dường. Có cư sĩ bán nhà to, chỉ mua nhà nhỏ ở - để có tiền mà cúng dường. Họ cúng dường từng tỷ bạc. Nhiều người như thế. Có cư sĩ thì, bao nhiêu tiền để dành trong sổ tiết kiệm, mang đi cúng hết, nói rằng, để Tam Bảo giữ gìn cho, chắc chắn và vững bền hơn! Có người lại lặng lẽ, âm thầm hứa cúng dường một lần trên chục tỷ để hoàn thiện chóp lọng bảo tháp...Thế thì cái tâm tín đạo của cư sĩ thời này có thua gì thời Phật tại thế đâu!
  Có lần, tôi có nói chuyện với một doanh gia, ông ta bảo:" Ngài biết không, bổn phận của con là phải làm ra tiền - còn bổn phận của vợ con là lấy tiền ấy cúng dường Tam Bảo. Mỗi người một việc riêng!" Sau đó tôi còn được biết, mỗi năm, hai ông bà đã dành ra mười tỷ cho phước sự ấy; tuy nhiên có năm, ngân khoản cúng dường đã vượt quá chỉ tiêu ấy đến năm, bảy tỷ!
  Có người cư sĩ trải qua cuộc đời chìm nổi, lãng tự phong trần - từ khi biết đạo thì luôn hào sáng cúng dường, rất là mau mắn, rất chi là nhẹ nhàng, nhẹ như mảnh lông hồng...
  Và còn nhiều nữa, nhưng do tôi không biết đấy thôi!
  Vậy thì rõ ràng, giáo pháp đang còn tồn tại. Nó tồn tại ở nơi tuệ, nơi tâm, nhất là nơi thí của hàng cư sĩ tại gia.
  Và trong số cư sĩ tại gia ưu việt thời nay ấy, tôi muốn nhắc đến một người đặc biệt, chỉ cách đây hơn nửa thế kỉ thôi, đó là cư sĩ Lê Văn Giảng, thế danh của ngài Hộ Tông, cố đại sư khai sáng và có công đức hàng đầu đối với sự có mặt cũng như phát triển của Phật giáo Theravãda tại Việt Nam. Vị cư sĩ nầy có thể được coi là ưu việt nhiều phương diện: Tự mình thấy rõ sự khổ. Tự mình lần dò con đường. Tinh cần, công phu, khổ hạnh tu tập. Xả ly, nhẫn nại, bố thí, cần cù học hỏi, giảng pháp, dạy đạo, biết cách hướng dẫn người khác tu học. Có trí, có tín, có giới, có đức và có cả công phu mật hạnh nhưng vẫn khiêm tốn, nhín nhường, vắng lặng, thanh tịnh...
  Ôi! Tấm gương vằng vặc nơi cuộc đời cư sĩ của Ngài cần phải được kể lại đầy đủ để soi chiếu cho hàng hậu học hiện tại và tương lai.

  Tôi sinh sau đẻ muộn, thuộc hàng tu sĩ cháu con, có biết gì về thời ngài còn là cư sĩ những năm 40 của thế kỷ trước? Tuy nhiên có một duyên may nho nhỏ là trong đống sách, tài liệu cũ, tình cờ thấy được 02 bổn photo về tiểu sử của ngài, mỗi bổn dài ngắn khác nhau mà bản nào cũng không còn nguyên vẹn, thiếu mất trang nay hoặc trang khác. Tuy nhiên, lạy cố Giác Linh ngài, tôi phanh tìm được sự liền lạc và sự diễn tiến các sự kiện mà không bỏ mất, bỏ sót một tình huống, một chi tiết nào!
  Bản cũ chỉ có 22 trang, bản mới tôi viết lại hơn 100 trang (có thêm một số tư liệu khác); nhưng xin ai đó đừng bảo tôi thêm thắt, hư cấu. Không phải thế. Tôi đã viết bằng trực cảm tâm linh. Từng trang một, từng trang một, hình ảnh đời ngài cứ tuần tự hiện ra - tôi nhìn, tôi thấy, tôi nghe, tôi cảm và tôi viết. Tôi viết say mê như lên cơn sốt, như lên đồng. Tôi viết với sự hỷ lạc chưa từng thấy, mà tôi có cảm giác là không cần ăn, không cần uống - suốt 8 ngày như thế, mỗi ngày bình quân 8 tiếng.
  Nghĩ mình không có cái gì để cúng dường đến Bảo Tháp Gotama; không có gì để cúng dường trong ngày trọng đại tưởng niệm kỵ giỗ ngài cũng thấy tủi thẹn trong lòng, còn có sự run rẫy cảm xúc của những tế bào não, hãy viết lại cuộc đời của một con người - của một cư sĩ - có nhân cách lớn, có cái tâm lớn, có giá trị lớn thì nó mới đẹp làm sao, cũng tuyệt vời là sao! Cuộc đời ấy như lồng lộng dát vàng trăng nước sử thi, như bàng bạc khói mây non cao hạo tráng...mà thế gian này sợ rằng không còn nữa! Và đây, chỉ xin như là một nén hương, một thỏi trầm để tưởng niệm - còn ngát ngào và thấm đẫm tinh khôi đạo vị và pháp vị của giọt nước trong tự suối nguồn nguyên thủy!
  Cuối cùng, tôi còn nghe được chim trên đỉnh trời Linh Thứu (Gijkakuta) vọng xuống giữa tâm thức nhân gian đang nhiều tối tăm, ngật ngầy cát bụi lầm than và khổ nạn này!
                                                                                        
 Việt tại Am Mây Tía
Từ ngày 07/5 đến ngày 15/5 năm Kỷ Sửu - tháng 6/2009
Phỏng dựa theo 02 bổn Photo đề T'imonom, ngày 22 tháng 7
năm 1969 - không thấy tên tác giả - cùng một số tư liệu lác
đác chỗ này, chỗ kia nữa.

Tỳ-khưu Giới Đức
(Minh Đức Triều Tâm Ảnh)


< id="WebWizRTE" ="http://forum.thotnot.com/RTE_.asp?mode=new&POID=0&ID=486" style="border: 1px solid rgb165, 172, 178;" ="initialiseWebWizRTE;" ="20" width="650" height="300">


Sửa bởi vuongbaogiang - 29/11/2010 lúc 13:55
-Lân sư rồng Bảo Giang Đường
-Chuyên phục vụ: lễ khánh thành, lễ khai trương, lễ động thổ, liên hoan, sinh nhật...vv
-Liên hệ: 0918-045-059
Bài này được cám ơn bởi: nina,hâm-giáo-chủ
Lên trên
vuongbaogiang View Drop Down
Thành viên cấp 2
Thành viên cấp 2
ảnh đại diện

Tham gia: 01/02/2009
Đang ở: thotnot
Trạng thái: Offline
Point: 119
Quản lý bài Quản lý bài   Cám ơn (0) Cám ơn(0)   Trích dẫn vuongbaogiang Trích dẫn  Trả lờiTrả lời Direct Link To This Post đã gửi: 29/11/2010 lúc 18:14
Phần 1:
Chỉ là
một con người bình thường!

         Thế danh là Lê Văn Giảng, sinh năm 1893, con của ông Lê Văn Nhu và bà Đinh Thị Giêng - trong một gia đình khá giả tại làng Tân An, quận Tân Châu đồng ruộng xanh tươi; và tỉnh Châu Đốc bạt ngàn sông nước, tại miền Nam - Nam Việt.
         Cũng giống như các gia đình thuộc giai cấp trung lưu thời ấy - ấu thơ, ông được học Hán văn và Việt ngữ tại trường tiểu học ở quê nhà. Năm 1913, 20 tuổi, lấy xong bằng Primère (tương đương Tiểu học nhưng vững chắc hơn nhiều, có thể đi làm việc với đồng lương đủ sống), ông phải sang kinh đô Nam Vang học Pháp văn tại trường trung học Sasavatt (Collège Sisavatt). Mới học được một năm, 21 tuổi, gia đình bắt ép ông lập gia đình vì thân mẫu đã già yếu, trước khi nhắm mắt, bà muốn thấy con trai có đôi, có lứa. Nghe lời mẹ, lập gia thất, có bạn đời rồi nhưng sự học của ông vẫn không bị ảnh hưởng. Đang vừa năm thứ tư, 24 tuổi, 1917, thì ông đã có con trai đầu lòng. Nghĩ đến hoàn cảnh gia đình và trách nhiệm của người cha, ông thi đậu vào sở Bưu Điện, làm việc ở đây có đồng lương để đỡ đần cho vợ, cho con. Tuy nhiên, cũng trong năm này, đến kỳ Diplôme (Tương đương Trung học đệ nhất cấp - nhưng trình độ giỏi hơn nhiều), ông vẫn thi đỗ. Có bằng cấp tương đối rồi, năm 1919, ông bỏ sở Bưu Điện lương thấp, xin được làm việc nơi sở Giáo Huấn - tức là sở Giáo Dục bây giờ - lương khá lớn.
          Làm việc ở sở Giáo Huấn chỉ hơn năm, 1920, ông thi đậu vào ngạch thư ký Phủ Thống Sứ Nam Vang rồi làm việc ở đây với đồng lương cao hơn nữa. Tuy nhiên, chí trai không dừng lại ở đây, phải thăng tiến sở học cùng con đường công danh, sự nghiệp - ông đã từ bỏ chức vụ danh giá ở Phủ Thống Sứ, ra Hà Nội thi vào trường Cao Đẳng, chuyên nghàng thú y Đông Dương. Bốn năm sau, tốt nghiệp, ông trở về làm việc tại kinh đô Nam Vang. Năm sau, 1925, ông đi nhậm chức tại tỉnh biên thùy Sray-Riêng, giáp ranh biên giới Nam Việt.
         Đến lúc này, năm 1926, 33 tuổi, ông đã có đủ địa vị, tài sản, có chức phận, có nhà cửa, có xe và có tài xế riêng; cuộc sống gia đình dư dả, ổn định. Làm việc tại tỉnh Sray-Riêng, ông gặp lại một người bạn Pháp, sếp của sở Kinh Lý; mỗi chiều thứ bảy, ông sếp Tây này rủ ông về Sài Gòn chơi. Nể tình, và cũng ngại mất lòng bạn, ông nhận lời. Thế rồi, như bao trai thanh niên có tiền có bạc khác, ông theo bạn đi vào con đường vui chơi hưởng thụ. Tuy nhiên, được cái, ông Tây là người trí thức, thanh lịch mà ông cũng là người đàng hoàng, mô phạm. Họ ở khách sạn sang trọng, chỉ mời ca-ve, vũ nữ đến ca hát, nhảy múa, ăn uống vui giỡn no say rồi trả các cô về.
                                                 hết phần 1

còn tiếp.........
         



Sửa bởi vuongbaogiang - 29/11/2010 lúc 18:18
-Lân sư rồng Bảo Giang Đường
-Chuyên phục vụ: lễ khánh thành, lễ khai trương, lễ động thổ, liên hoan, sinh nhật...vv
-Liên hệ: 0918-045-059
Bài này được cám ơn bởi: nina,hâm-giáo-chủ
Lên trên
vuongbaogiang View Drop Down
Thành viên cấp 2
Thành viên cấp 2
ảnh đại diện

Tham gia: 01/02/2009
Đang ở: thotnot
Trạng thái: Offline
Point: 119
Quản lý bài Quản lý bài   Cám ơn (0) Cám ơn(0)   Trích dẫn vuongbaogiang Trích dẫn  Trả lờiTrả lời Direct Link To This Post đã gửi: 29/11/2010 lúc 18:45
Phần 2:
 Tiếng gọi từ quá khứ: Tu thôi!

                Ham vui như thế được bốn kỳ. Đêm kia, đang ngủ trên giường thì ông mơ màng nghe tiếng vọng bên tai như khuyên răn, dạy bảo, nhắc nhở: "Người say mê ngũ dục thì không sao tránh khỏi sa đọa vào bốn đường ác! Hãy nhớ như vậy!" Tỉnh dậy, ông toát mồ hôi, tim đập thình thịch...và lời nói kia như chỉ vừa chìm mất giữa không gian. Xem đồng hồ: Lúc ấy là 4 giờ sáng! Thế rồi, ông lặng lẽ, trầm ngâm, nội tâm bắt đầu bất an, xao xuyến...tự nhủ rằng: "Ừ, mình bậy quá! Có vợ có con mà còn ăn chơi nhảm nhí, hư thân mất nết! Bậy quá, mình bậy quá!" Tự trách một hồi, ông đi tìm tài xế, lay tỉnh, rồi bảo tức khắc lái xe trở về Sray-Riêng, lúc ấy mới 4 giờ 30 sáng.
            - Sớm quá, bác sĩ ạ! Sáng hẵng hay!
            - Không! Đi ngay! Tui sẽ pourboire (tiền hoa hồng) xứng đáng cho ông!
             Trên đường đi, ông cứ bị ám ảnh mãi câu nhắc nhở của vị thiên thần nào đó - mà thấy thẹn trong lòng. Rồi ông suy nghĩ: "Ngũ dục thì ta mang máng hiểu, chắc trong đó có sự say đắm sắc dục! Còn bốn đường ác là bốn con đường nào ha? Thiệt là bậy quá! Đây là cái tội không chịu đọc kinh, đọc sách! Cứ thỉng kinh sách về đầy tủ, rồi quăng đó, có bao giờ đọc đâu! Bây giờ biết làm thế nào? Vậy chắc là phải tu thôi Nhưng tu như thế nào? Tu cách nào? Hóa ra ta chưa biết gì về điều này cả! Thiệt là tệ quá! Thiệt là bậy quá!"
             Về đến nhà, ông liền bước vào tủ sách. Đa phần là sách Pháp ngữ, một số chữ Hán, một ít chữ Việt và cũng khá nhiều chữ Miên. Ông để ý một quyển sách chữ Việt, có tựa đề là "Hồi dương nhân quả". Ông đọc ngay! Đọc xong, ông có cảm giác mơ hồ là có cái gì đó phảng phất hơi hám tín ngưỡng nhân gian chứ chưa phải là chánh đạo thứ thiệt! Ông tiếc không biết chữ Miên, nếu không, kinh Phật chữ Miên thì nhiều lắm! Tuy nhiên, biết sao hơn! Cuối sách, có dạy rằng, ai có tâm tu học, muốn theo hạnh Phật A-Di-Đà thì chờ đến ngày 17 tháng 11 (là ngày vía Di Đà)  - đúng 20 giờ tồi, tắm rửa sách sẽ. sắm hương hoa phẩm thiết lễ rồi phát nguyện tu hành.
            Gần đến ngày "tu", ông nhắm chỗ trân trọng nhất trong nhà, sắm chiếc bàn mới, đặt tượng A-di-đà, lư hương, hoa, quả phẩm...
            Bà thấy ông lăng xăng mà khuôn mặt có vẻ thánh kính, ngạc nhiên hỏi:
              - Ông là cái chi đó?
              - Tui tu!
            Rồi ông không giải thích thêm. Bà hỏi:
              - Tu làm sao? Tu ra sao?
              - Đơn giản thôi! sau khi phát nguyện, từ đó tụng kinh Di-đà, niệm Phật Di-đà, lạy Phật Di-đà và an chay mỗi tháng mấy kì đó!
              - Dzậy thì cho tui tu với nghen!
              - Tốt, dzậy thì bà cứ tu với tui!
            Bữa nọ, ông thân sinh của ông đến thăm, nghe tin ông tu, mừng lắm:
              - Tao theo bạn bè nơi chùa Sùng Phước, ăn chay trường, niệm Phật Di-đà, thấy lòng thanh thản, nhẹ nhàng lắm!
              - Con bây giờ mỗi tháng chỉ mới phát nguyện có 6 kỳ (lục trai) mà thôi!
              - Ban đầu thì dzậy, từ từ thôi, nôn nóng chi!

                                                               hết phần 2


Sửa bởi vuongbaogiang - 29/11/2010 lúc 18:45
-Lân sư rồng Bảo Giang Đường
-Chuyên phục vụ: lễ khánh thành, lễ khai trương, lễ động thổ, liên hoan, sinh nhật...vv
-Liên hệ: 0918-045-059
Bài này được cám ơn bởi: nina,hâm-giáo-chủ
Lên trên
vuongbaogiang View Drop Down
Thành viên cấp 2
Thành viên cấp 2
ảnh đại diện

Tham gia: 01/02/2009
Đang ở: thotnot
Trạng thái: Offline
Point: 119
Quản lý bài Quản lý bài   Cám ơn (0) Cám ơn(0)   Trích dẫn vuongbaogiang Trích dẫn  Trả lờiTrả lời Direct Link To This Post đã gửi: 03/12/2010 lúc 00:51
Phần 3
Tu Vậy Cũng Chưa Phải!

        Được hơn tháng, ông đổi về làm việc tại kinh đô Nam Vang. Ở đây, ông gặp lại người bạn cũ, Pháp Lai Việt, đang làm chủ một hãng rượu lớn. Trong lúc nói chuyện qua lại, ông kể cho bạn nghe sự hối hận ray rứt không yên - trong mấy lần vui chơi nhảm nhí ở Sài Gòn, và bây giờ chỉ muốn tu thôi! Hiện mỗi tháng đã ăn chay được sáu ngày.
       Tốt! Nhưng bạn thua tôi rồi! Ông bạn Pháp lai Việt mỉm cười - Tôi cũng tu, cũng ăn chay, nhưng mỗi ngày chỉ một bữa ngọ trai thôi, buổi chiều không ăn, buổi sáng không ăn!
       Nghĩ mình tu mà thua bạn, không được, ông bắt chước tu theo bạn, mỗi ngày chỉ ăn một bữa chay!
       Tháng sau gặp lại, ông phấn chấn nói cho bạn nghe rằng mình cũng tu được như thế. Lần này, ông bạn lại cười:
        - Bạn vẫn thua tôi mà thôi!
        - Tại sao?
        - Bạn ngọ trai, chay tịnh - nhưng mà phải có cơm hoặc bắp đậu gì đó, phải chăng? Tôi bây giờ bước lên một tiến bộ khác - là chỉ dùng rau trái, củ qua như khỉ dzậy, không đụng đến ngũ cốc!
       Vì nhu cầu nhân sự, ông được sai phái đi công cán tại tỉnh Sray-Riêng như cũ. Tại đây, ông tức mình, nghĩ rằng, tu mà cũng không bằng người, nên bắt đầu chỉ ăn ray trái, củ quả trong các buổi ngọ trai. Một tháng rưỡi sau, do ít đạm, thiếu tinh bột, không có muối - người ông cứ yếu lả dần đi. Hôm kia, ông bị bệnh kiết trầm trọng, phải chở về bệnh viện trung ương ở Nam Vang để điều trị. Lành bệnh xong, ông làm việc tại đây, không trở về Sray-Riêng nữa.
       Ông thân sinh đến thăm, khuyên lơn:
        - Tu là tu cả đời đó con! Không có chi phải gấp gáp, nóng nảy cả. Vả lại, đức Phật, ngài đã từng bỏ lối tu ép xác, khổ hạnh cực đoan vô ích, vô lối đó. Con còn phải làm việc, con phải còn nuôi gia đình, vợ con nữa mà!
       Nghe lời khuyên bảo ấy, ông dùng chay bình thường, nhưng là chay trường. Hễ rãnh là tụng kinh, nhất tâm tụng kinh. Ông thân sinh đã trang bị cho ông tương đối đầy đủ các bản kinh chữ Việt hoặc Hán như Phổ Môn, Pháp Hoa, Lăng Nghiêm, Lương Hoàng Sám, Địa Tạng...Ông còn chí thú, tín thành, chịu khó, kiên nhẫn, lạy hồng danh 108 lạy mỗi đêm nữa...
       Thấy ông tu "kinh khiếp" quá, tiếng lành đồn xa. Ai cũng bảo rằng, ông là tại gia cư sĩ mà giữ giới trong sạch, công phu chí thành; chắc là sẽ có oai lực, công năng hơn cả những vị thầy tu xuất gia kia đấy!
        Thời gian ấy, vùng ở bị nắng hạn, đại hạn, mùa màng khô cháy - có ngôi chùa kia các thấy tu tụ họp lại, tụng kinh đão võ ( cầu mưa ) mà không linh nghiệm. Mọi người sực nghĩ đến ông, mời ông đến tụng kinh, mong chờ oai lực của ông để cho ông nhận lời; nhưng cũng không tự tin làm, nghĩ rằng: "Mình tu hành có bao nhiêu, có hạnh có đức gì đâu mà oai với lực! Nhưng thôi, thiết nghĩ là mình cứ có tâm chí thành là được, biết đâu đất trời có cảm ứng?"
         Thế rồi, nhất tâm kính thành, ông hết lòng hết dạ tụng kinh, cổ khô, giọng khản - ngày thứ nhất, bầu trời có hiện tượng âm u, mây bắt đầu kéo về. Ngà thứ 2, mây nhiều hơn, có gió nhẹ và trời lắc rắc mưa. Ngày thứ ba, mưa gió, sấm chớp rầm rầm; mưa thật to tràn ngập phố phường, ao hồ, đồng nội. Mọi người sung sướng cảm tạ trời đất, vái tạ thần linh và không quên cảm tạ và tri ân ông thầy tụng kinh có pháp lực nhiệm màu! Riêng ông, thì ông cũng không tự tin lắm: "Hay là có sự trùng hợp ngẫu nhiên kỳ kiệu nào đó chăng?"
                                                                      HẾT PHẦN 3


-Lân sư rồng Bảo Giang Đường
-Chuyên phục vụ: lễ khánh thành, lễ khai trương, lễ động thổ, liên hoan, sinh nhật...vv
-Liên hệ: 0918-045-059
Bài này được cám ơn bởi: nina,hâm-giáo-chủ
Lên trên
hâm-giáo-chủ View Drop Down
Thành viên cấp 5
Thành viên cấp 5


Tham gia: 09/02/2009
Trạng thái: Offline
Point: 437
Quản lý bài Quản lý bài   Cám ơn (0) Cám ơn(0)   Trích dẫn hâm-giáo-chủ Trích dẫn  Trả lờiTrả lời Direct Link To This Post đã gửi: 03/12/2010 lúc 10:33
         
         trời kia đã bắt làm người có thân
             bắt phong trần phải phong trần
                    cho thanh cao mới được phần thanh caoWink
 
                                   hên sui thoi màLOLLOL
Lên trên
 Trả lời Trả lời
  Chia sẻ   

Đến diễn đàn Tôi có thể làm gì? View Drop Down

Web ThotNot
Web ThotNot.com Forum
Copyright © 2002-2017, ThotNot.com Forum - Diễn đàn đồng hương Thốt Nốt
Phát triển bởi tất cả các thành viên ThotNot.com, ThotNot.net
Địa chỉ liên hệ: adminthotnot.net