ThotNot.com Forum Trang chủ
Trang chủ diễn đàn Trang chủ diễn đàn > Trung tâm Giải trí Thốt Nốt > GÓC VĂN - THƠ > Thơ tự sáng tác
  Chủ đề mới Chủ đề mới RSS Feed - Thơ Long Nhật Quang
 Ban quản trị   Hỏi đáp Hỏi đáp  Tìm kiếm trong diễn đàn   Đăng ký Đăng ký  Đăng nhập Đăng nhập

Thơ Long Nhật Quang

 Trả lời Trả lời Trang  <1 234
Tác giả
Nội dung
  Chủ đề Tìm kiếm Chủ đề Tìm kiếm  Lựa chọn cho chủ đề Lựa chọn cho chủ đề
Long Nhật Quang View Drop Down
Thành viên cấp 1
Thành viên cấp 1
ảnh đại diện

Tham gia: 25/04/2010
Đang ở: Đồng Tháp
Trạng thái: Offline
Point: 62
Quản lý bài Quản lý bài   Cám ơn (0) Cám ơn(0)   Trích dẫn Long Nhật Quang Trích dẫn  Trả lờiTrả lời Direct Link To This Post đã gửi: 12/05/2010 lúc 21:08

Áo Trắng Sài Gòn



Anh nhớ cô gái Sài Gòn
Áo trắng tinh qua cửa hạ
Dù tháng năm mùa hạ đã tàn
Đường phố xưa nhuộm màu áo trắng
Sài Gòn xưa áo lụa Hà Đông
Nay anh về trong lòng nhớ
Tà áo dài còn in tháng năm
Con ve buồn nảo nề trước cổng
Đã ba tháng cất tiếng gọi hè
Con đường xưa mỗi bàn chân bước
Sài Gòn nay áo trắng học trò
Anh thương tà áo trong gió
Màu phượng hồng còn hương đâu đó
Anh nhớ cô gái chiếc áo dài
Thướt tha trong nắng chim chuyền hát ngân
Hoa thế gian hương thì phất phới
Sài Gòn nay rực hương áo mới
Tỏa khắp phố thi nhân say hồn
Anh về sao hết nỗi nhớ
Áo lụa Hà Đông xao xuyến lòng
Và áo trắng hương thơm đâu đó
Cả Sài Gòn một màu trắng tinh

 
 
 LNQ
 
 
 
 
 
 
Nhớ Áo Trắng


Thôi nhé ! chào mình ta về
Ta về nhớ chiếc áo trắng
Mình phất phới như nắng sân trường
Ta gởi mình kỉ niệm năm tháng
Tuổi mộng mơ áo trắng và phượng hồng
Mình có buồn khi ta về không ?
Lòng ta về nhưng ta buồn lắm ...
Chắc thời gian giữ in kỉ niệm
Trao đổi bài thơ giây phút êm đềm
Mình ơi ! ta nhớ ngày mới gặp
Áo trắng tinh hoang sơ trong lòng
Cũng tại mình áo dài duyên dáng
Để ta nhớ buồn giữa tháng năm
Ta nhớ chiếc áo đầy kỉ niệm
Giọt mồ hôi và chiếc xe đạp
Trang sách hồng hồn nhiên khi xưa
Mình ơi ! phải chi ta ở lại
Đem tro tàn nén lại kí ức
Không quên đâu ! áo trắng thơ dại
Những ngày đến lớp vắng ta mình buồn
Mình nhớ gì ! ta nhớ mình đó
Áo trắng tinh như mây và trang giấy
Thôi nhé ! chào mình ta về
Rồi mai đây lòng mơ áo trắng xưa
 
 
LNQ
 
 
 
 
Ngày Ấy


Ngày ấy chung trường đường đi về
Dòng thơ si chưa trao một lần
Hồn khờ dại lòng tôi xa vắng
Người tinh khôi áo trắng phượng hồng
Trống trường vang giờ ta tan lớp
Nhặt giấy rơi dòng thư không gởi
Dù ngàn lần viết mãi không thôi
Đến hoa phượng rơi đỏ sân trường
Trang sách đóng lại ngày chia tay
Tôi khản tim ấm ức nỗi buồn
Không chung bước đường về mi tuôn
Ngày ấy sao tôi khờ dại quá
Tuổi học trò tôi lại đi qua
Đâu còn trở lại với ngày tháng
Đâu còn tình yêu ngày mênh mang
Những mùa hè sắc vàng hoa khế
Đâu còn ngày xưa lúc tan trường về
In bóng củ giữ lại kỉ niệm
Của ngày ấy mơ mộng tôi mãi  đi tìm
LNQ
 
 
 
 
Nữ Sinh 



Người là hoa trong xuân mới nở
Hương còn bay thoảng trong gió chiều
Ôi môi hồng tựa màu sen dại
Thướt tha năm tháng như làn mây
Bàn tay ngọc thẵm mờ sương trắng
Ánh nắng mai phủ lên tóc mềm
Em rực sắc giữa hoa và lá
Hồn ta say như bướm dệt hương
Người ! con suối mỏng tinh khôi quá
Dịu  êm tiếng lặng trong hoang vu
Gió đưa hương dệt thành đoản khúc
Gởi vào mây một nhan sắc kiều
Rồi bóng hoàng hôn phủ chiều tím
Tiếng chim ca uống giọt nắng chiều
Người đã đến như xuân trong gió
Trời thay màu một vẽ hoang sơ
Bỡi ta say vị ngọt hoa lá
Ong thơ thẫn quên đường về tổ
Ôi những nữ sinh dịu mềm như rau ngọt
Hồn ta đọng lại đọt  hương bay xa
 
LNQ
 
 
 
 
 
 
 
 
 
Bài này được cám ơn bởi: Cỏ Hương
Lên trên
Long Nhật Quang View Drop Down
Thành viên cấp 1
Thành viên cấp 1
ảnh đại diện

Tham gia: 25/04/2010
Đang ở: Đồng Tháp
Trạng thái: Offline
Point: 62
Quản lý bài Quản lý bài   Cám ơn (0) Cám ơn(0)   Trích dẫn Long Nhật Quang Trích dẫn  Trả lờiTrả lời Direct Link To This Post đã gửi: 12/05/2010 lúc 21:13

Bao Giờ

 

Bao giờ nắng nén thành khói lửa
Bao giờ cây đời hết màu xanh
Thiên nhiên vẫn không thay đổi
Những gì vĩnh cửa đó là anh
Bao giờ căn phòng hai chiếc gối
Đường về có đôi ta cùng đi
Như mọi lý thuyết trên bờ cỏi
Như bờ môi thắm hồng pha li
Và bao giờ chung ô cửa sổ
Nhà chung vách cùng chung một lòng
Mùa thu những chiếc lá rơi khô
Bao giờ có thật như trong mơ
Nắm tay đi về mùa thu xưa
Cùng tiếng chim ca ngọt ngào quá
Bao  giờ ta  cùng chung một mái nhà

 
LNQ
 
 
 
 
 
Bài này được cám ơn bởi: Cỏ Hương
Lên trên
Long Nhật Quang View Drop Down
Thành viên cấp 1
Thành viên cấp 1
ảnh đại diện

Tham gia: 25/04/2010
Đang ở: Đồng Tháp
Trạng thái: Offline
Point: 62
Quản lý bài Quản lý bài   Cám ơn (0) Cám ơn(0)   Trích dẫn Long Nhật Quang Trích dẫn  Trả lờiTrả lời Direct Link To This Post đã gửi: 13/05/2010 lúc 15:07

 

KHỔ TÂM

Hai tháng rồi em hỡi ....
Tình yêu nào có tới
Đợi đêm ngày lòng cồn cào thơ muốn rơi
Một ngày nắng đẹp trời ..
Nỗi buồn vẫn chưa vơi
Tâm trí tôi làm gì với em thế
Sao chẳng yên để lòng chút thẳng thơi
Lời người nói sẽ về khi mùa hoa khế nở
Giờ thì rơi vàng sân đã qua mấy mùa rồi
Một ngày nắng bâng khuâng với tơ rối
Và khúc mắc chẳng gở kịp sẽ duyên
Tôi nơi đây chỉ thấy toàn ảo huyền
Bóng em về trước một cảnh mơ hoa
Người ta nói sao môi tôi cười mãi
Từ khi người đi tôi như xuân tháng dài
Chẳng phải vậy ! trong lòng tôi vỡ nát
Cố gượng cười cho đời tươi mát thêm
Rồi đêm khuya ngó mắt nhìn nhà em
Lòng tuôn ứa vì em chưa trở về
Lời người hẹn sẽ về khu mùa hoa khế nở
Nay chẳng thấy ! cái bóng từng đêm mơ
 
LNQ
 
 
 
 
 
CHỊ TÔI
 
 
Chị ra bờ sông ngồi khóc chỉ một mình
Trăng cũng buồn gội xuống một hình dung
Tôi đã về vào đúng đêm thứ bảy
Thấy chị buồn mà thương nhớ vô cùng
Cái ngày tôi đi chị nắm tay dặn dò
Nay thì khóc thả nỗi buồn theo ngàn gió
Có ai hiểu đời chị bao gánh nặng
Thương thằng em nuôi , chị chẳng lấy chồng
Săn sóc cho mẹ già và  cả tôi
Môi chị khô , da ngâm , chẳng son và phấn
Nay tôi nhìn lại thấy thương chị làm sao
Thương những mùa đông rét , chị vá chiếc áo
Lòng tôi ấm từ hơi nóng bàn tay chị dệt
Kìa ! chị vui khi thấy tôi trở về
Ôm siết chặt giữa một con đê
Chắc những tháng năm qua tôi đi chị buồn lắm
Ngày nào cũng thế một nỗi nhớ xa xăm
Nay em về ở nhà với chị nhé
Có mẹ già hào hực hơi ấm căn nhà quê .
 
LNQ
 
 
 
 
 
BÂNG KHUÂNG
 
 
Có một lý thuyết
Như lặp lại trong chuyện yêu đương
Là khi đêm về
Tương tư và nhớ thương người
Một câu nói cười
Lại hiện trong tâm trí của ta
Người đó chính là ...
Ta đem lòng yêu thầm bấy lâu
Nay còn đâu ...
Muộn màng từ ngày em lấy chồng
Trách tôi ngày xưa sao không nói
Để bây giờ con đò bước qua sông
Mộng vỡ rồi
Một chút bâng khuâng trong tôi
Cái mơ mộng còn không
Hay xuân thì chín rụng trong lòng
Có một lý thuyết ...
Khi đi qua và cảm thấy tiếc
Đời ưu phiền với bao nhiêu người điên vì yêu
Cũng có thể tại một buổi chiều
Ta gặp em ! bâng khuâng với ánh mắt đăm  chiêu
 
LNQ
 


Sửa bởi Long Nhật Quang - 13/05/2010 lúc 15:51
Bài này được cám ơn bởi: Cỏ Hương
Lên trên
Long Nhật Quang View Drop Down
Thành viên cấp 1
Thành viên cấp 1
ảnh đại diện

Tham gia: 25/04/2010
Đang ở: Đồng Tháp
Trạng thái: Offline
Point: 62
Quản lý bài Quản lý bài   Cám ơn (0) Cám ơn(0)   Trích dẫn Long Nhật Quang Trích dẫn  Trả lờiTrả lời Direct Link To This Post đã gửi: 13/05/2010 lúc 15:34

GIÁ NHƯ ĐỜI

 
Giá như tôi là một thi sĩ vung bút dậy trước phong ba bão tố
Và không màng đến sự cao quý của cuộc đời
Tôi là tất cả những lời hát và giọng nói
Nếu là ca sĩ sẽ đệm muôn ngàn tiếng chim ca
Đời sẽ muôn hoa và không còn buồn sầu
Giá như tôi có muôn ngàn phép màu
Sẽ xóa sự đau khổ giày vò con người
Thành hạnh phúc và ngày ấm tươi
Không còn mưa rào bão tố cuồng phong
Giá như ai cũng chung một lòng
Không tranh giành ...
Cuộc đời sẽ bình yên .
 
LNQ
 
 
 
 
 
 
 
SỰ THẬT
 
 
Có một sự thật chẳng hề gian dối
Rằng từ lâu anh đã yêu em rồi
Em là nữa tâm hồn của anh sống
Cũng là một trái tim và tấm lòng trong
Một sự thật vĩnh viễn không bao giờ đổi thay
Vẫn còn hơi nóng đọng lại ngày hôm nay
 
LNQ
 
 
 
 
ANH ĐẾN CẦN THƠ
 
 
Anh đến Cần Thơ em đưa anh đi nhé
Nhìn sông Hậu và từng lũy tre làng
Nhìn nắng vàng đang về trên đôi má
Đỏ hừng tô thêm sắc đẹp màu xa xôi
Ôi bến Ninh Kiều - Cần Thơ ta đẹp quá
Hương phù sa một nơi anh thương sao
Nhìn những con người tuổi hai mươi
Thương lắm ánh mắt và nụ cười
Em đưa anh đi dạo quanh Bình Thủy
Thương những cô gái với bàn tay yểu điệu
Yêu tất cả con người với năng lực dựng xây
Mai mốt Cần Thơ anh thương nhớ
Vùng ! Thốt Nốt và Trà Nóc anh mơ
Cần Thơ ơi cho anh nhắn gởi
Lời mến thương trào dâng để trong anh
Rồi anh sẽ trở lại thăm miền quê yêu dấu
Hồn đã đậu lại mảnh đất này
Ơi quê em ruộng vườn bao la quá
Đi qua con sông một phút giây chạnh lòng
Nhớ mãi Cần Thơ và người em gái nhỏ
Anh sẽ trở lại cho nỗi nhớ mênh mang .
 
LNQ
 
 
 
 
RU SAY
 
 
Hát nữa đi em cho hồn anh lấn vào
Chìm trong ngào ngạt một giọng ca say
Như chim uống một giọt nắng hồng
Như ong hút mật từ nhị hoa
Hat nữa đi em cho anh ngủ trọn say giấc nồng
Và bế bồng lâng lâng với trời mây
Hồn sẽ trở lại với thời gian đi qua
Sẽ nở hoa và đưa hương khắp chốn
Lan vào hồn anh chưa tĩnh cơn say
Hát lên đi ! tình khúc ngày hôm ấy
Cho đất trời rộn vang tiếng chim ca
Nhè nhè trầm ấm từ môi ngà
Âm thanh bay bổng khắp người anh
Bàn tay lạnh vuốt vào làn tóc thanh
Anh ngủ giữa mất chốn kỷ trần
Màng màng như dựa vào một thân
Chốn tiên trời ngàn kiếp anh ngủ say .
 
LNQ
 
 
Bài này được cám ơn bởi: Cỏ Hương
Lên trên
Long Nhật Quang View Drop Down
Thành viên cấp 1
Thành viên cấp 1
ảnh đại diện

Tham gia: 25/04/2010
Đang ở: Đồng Tháp
Trạng thái: Offline
Point: 62
Quản lý bài Quản lý bài   Cám ơn (0) Cám ơn(0)   Trích dẫn Long Nhật Quang Trích dẫn  Trả lờiTrả lời Direct Link To This Post đã gửi: 13/05/2010 lúc 15:46

BƯỚM VÀNG

Có chú bướm vàng bay qua giàn bí
Tìm hoa thơm năm no vướng trên cành
Đã phải hương ngà nên chao đảo say cánh
Rơi xuống đất vẫn còn tỏa hương thanh
Bí vàng lấy nhị trao ong vàng
Nên bướm sĩnh khát cái vị mê mang .
 
LNQ
 
 
 
CỎ DẠI 18
 
Dáng gầy , thân mềm , mỏng manh như lá cỏ
Tóc huyền đọng sương dưới một trời bình minh
Tôi úp tay xuống một thảm trinh nữ
Nghe lạnh từ mùi sương tẩm đến tận hồn
Bao nhiêu cô gái tuổi trăng tròn
Mềm vòn như cọng cỏ pha sương
Ướt nhòe từ ngọn đến tận gốc
Cô gái mười tám bỗng chốt hóa thành vàm cỏ non
Tôi thấy màu xanh đầy mộng son
Với tuổi mười tám yêu kiều thướt tha
Ôi cỏ hương lòng tôi khờ dại quá
Bàn chân giẫm qua chẳng biết mười tám đầu
Tôi dang tay ôm lấy cả đất trời
Lòng phơi tình dưới vàm cỏ đầy sương
Thân em mười tám đầy nhớ thương
Tôi so với cỏ những vẽ đẹp thông thường
Mềm mại mượt mà như lá cỏ
Dịu dàng phơi sắc dưới bình minh
Tan sương còn đọng trên lá
Đã mười tám rồi , hút sạch hương lạ
Hạt sương từ đâu rơi xuống ...
Để cỏ suôn mướt mềm mạ
Xanh tận chân trời
Cỏ dại mười tám .. ôi dịu êm  
Nếu là chú trâu tôi sẽ cắn cho qua cái khát thèm .
 
LNQ
 
Bài này được cám ơn bởi: Cỏ Hương
Lên trên
Long Nhật Quang View Drop Down
Thành viên cấp 1
Thành viên cấp 1
ảnh đại diện

Tham gia: 25/04/2010
Đang ở: Đồng Tháp
Trạng thái: Offline
Point: 62
Quản lý bài Quản lý bài   Cám ơn (0) Cám ơn(0)   Trích dẫn Long Nhật Quang Trích dẫn  Trả lờiTrả lời Direct Link To This Post đã gửi: 21/05/2010 lúc 21:37
SAU HÈ


Rồi sân trường chẳng còn bóng ai
Có một người đi tìm suốt ba tháng dài
Nghe tiếng ve nôn nao tà áo trắng
Giờ nơi đâu sao lặng yên mùa hè
Phượng hồng và dòng nhạc kí lẻ
Viết tên bạn ngàn lần theo nỗi nhớ
Nhìn hè mà sao lòng mắc cỡ
Ba tháng dài ngậm nát một hương phai.

LNQ
Bài này được cám ơn bởi: Cỏ Hương
Lên trên
Long Nhật Quang View Drop Down
Thành viên cấp 1
Thành viên cấp 1
ảnh đại diện

Tham gia: 25/04/2010
Đang ở: Đồng Tháp
Trạng thái: Offline
Point: 62
Quản lý bài Quản lý bài   Cám ơn (0) Cám ơn(0)   Trích dẫn Long Nhật Quang Trích dẫn  Trả lờiTrả lời Direct Link To This Post đã gửi: 21/05/2010 lúc 21:38

VĨNH BIỆT THẦY HÙNG

Nhận được email từ trung lớp trưởng
Nói thầy Hùng đã qua đời hôm qua
Tôi nghẹn ngào khóc đúng một ngày
Người thầy dấu yêu đã ra đi nơi xa
Bỏ lại nỗi nhớ vô ngàn học trò
Bỏ lại kỷ niệm ba năm dưới mái trường
Thương thầy với bài giảng thật hay
Lời chân thật từ giọng nói ấm trầm
Kỷ niệm này còn mãi với tháng năm
Mà nay thầy đã xa xăm cuối chân trời
Tương lai tươi sáng bàn tay thầy dìu tới
Trở thành người tài cũng do chính thầy dạy
Nay đâu còn em khóc tiễn đưa thầy
Bài giảng của thầy em mang tận trong tim
Đến giờ này vẫn còn như xưa
Nhớ lúc thầy vừa mới đến
Câu cười lời chào nghe thiết tha
Bốn năm qua thầy chủ nhiệm chúng em
Bao nhiêu kỷ niệm êm đềm với mái trường
Nay em khóc và thương nhớ vô cùng
Khúc mặc niệm đưa thầy về nơi xa.

LNQ ( ngày thầy Hùng qua đời )

Bài này được cám ơn bởi: Cỏ Hương
Lên trên
Long Nhật Quang View Drop Down
Thành viên cấp 1
Thành viên cấp 1
ảnh đại diện

Tham gia: 25/04/2010
Đang ở: Đồng Tháp
Trạng thái: Offline
Point: 62
Quản lý bài Quản lý bài   Cám ơn (0) Cám ơn(0)   Trích dẫn Long Nhật Quang Trích dẫn  Trả lờiTrả lời Direct Link To This Post đã gửi: 21/05/2010 lúc 21:39
LẦM

Lời đầu môi
Em đã ban tặng tôi
Ôi cơn đau
Như siết thắt trong lòng
Tin nhiều
Nên giờ một khoảng trống
Đường nay vắng chẳng ai đi về chung
Em đang cùng một người khác
Tháng năm qua
Tình tôi đâu mất rồi
Người chẳng chung tình
Tôi tự trách thân mình
Ngu dại
Vội tin lời con gái
Đường mật
Ong vàng chết từ thân
Chàng trai kia sẽ là nạn nhân tiếp theo
Giống như tôi bây giờ quá nghèo
Bỡi lầm trắng tay với ngọt ngào lời hứa
Nên giờ
Lang thang trong đêm mưa.

LNQ
Bài này được cám ơn bởi: Cỏ Hương
Lên trên
Long Nhật Quang View Drop Down
Thành viên cấp 1
Thành viên cấp 1
ảnh đại diện

Tham gia: 25/04/2010
Đang ở: Đồng Tháp
Trạng thái: Offline
Point: 62
Quản lý bài Quản lý bài   Cám ơn (0) Cám ơn(0)   Trích dẫn Long Nhật Quang Trích dẫn  Trả lờiTrả lời Direct Link To This Post đã gửi: 21/05/2010 lúc 21:39
HOA HỌC TRÒ

Tuổi chúng mình là trang giấy mộng mơ
Chung mái trường bạn bè một chùm thơ hồng
Một dòng sông hoa phượng rơi đỏ
Xuôi theo dòng gió đưa đi xa
Tháng năm qua gom nắng làm kỷ niệm
Nay đi tìm hồi ức năm xưa đâu
Hỡi những năm tháng xa yêu dấu
Hỡi những ánh mắt bạn bè thân thương
Thầy cô ơi bài học đầu hay nhớ
Sân trường áo trắng ngã lem vần thơ
Mai em đi xa ! bên cạnh năm tháng
Bài giáo án của thầy em thương sao
Giọt mồ hôi rơi ướt đẫm chiếc áo
Vì bài học hay và tương lai sau này
Công ơn thầy cô như núi thái sơn
Bạn bè ơi những khi hay hờn dõi
Nay chia tay rồi mình tìm chẳng ra ai
Mai mình đi xa ! Bỏ lại hoa học trò
Và trang sách mộng những năm tháng còn đó
Mái trường thân yêu xin gởi lời tạm biệt
Bữa tiệc tàn mắt ướt luyến tiếc làm sao
Dòng nhạc kí hao gầy làm kỷ niệm
Nay là hành trang bước vào tương lai sang.

LNQ
Bài này được cám ơn bởi: Cỏ Hương
Lên trên
Long Nhật Quang View Drop Down
Thành viên cấp 1
Thành viên cấp 1
ảnh đại diện

Tham gia: 25/04/2010
Đang ở: Đồng Tháp
Trạng thái: Offline
Point: 62
Quản lý bài Quản lý bài   Cám ơn (0) Cám ơn(0)   Trích dẫn Long Nhật Quang Trích dẫn  Trả lờiTrả lời Direct Link To This Post đã gửi: 21/05/2010 lúc 21:40
 
CÓ ĐÔI KHI

Có đôi khi trong lòng vung đầy cảm xúc
Và trong đầu chỉ hiện ra bóng hình em
Mỗi đêm lục bút viết đầy trang giấy trắng
Tên em viết mãi mà không thôi
Có ai biết tôi đã yêu mất rồi
Từ lúc gặp về sau ôm mãi mộng si
Chẳng nói ra là vì sợ người ta từ chối
Sẽ mất và không nối như ban đầu
Lòng một ít chết trong đêm thâu
Có ai hiểu
Và em nào có thấu
Lòng tôi tương tư như vỡ từ bao giờ
Có đôi khi mắt liếc nhìn sang nàng
Chẳng dám nhìn thẳng mang hành trang đơn phương
Tôi xin nguyện làm một mùi hương
Đậu trên tóc chẳng bao giờ xa hình tượng
Và ước một chiếc gối trên giường
Sẽ ôm ấp và vương vấn mỗi đêm bên giấc ngủ
Nhưng nào có thật ! Chỉ mơ tưởng mù quáng
Cái cảm giác thân thương từ lúc gặp đầu
Ánh mắt và bóng dáng ta bỗng hoá thành khờ dại
Có đôi khi gặp ai cũng nhầm tưởng là em.

LNQ




TUỔI MƯỜI TÁM

Em hớp hạt sương bình minh dậy
Tròn mộng khát khao với nắng mai
Cọng cỏ óng thì với tuổi ấy
Phơi sương chưa khô với nắng hồng
Má hồng môi son như nàng xuân
Áo trắng hai tuần anh còn mơ
Bài thơ nhớ lem giọt mực tím
Ướt đẫm cây si ngẩn ngơ chờ
Sân trường đầy hương em đi qua
Ôi tiếng guốc âm thanh như điệp khúc lạ
Vẳng vào hồn anh chợt tĩnh cơn mơ hoa
Em đi qua
Rộn ràng áo dài bay
Bao nhiêu chàng trai và anh đều ngắm say
Từ khi em mười tám
Áo mỗi ngày trắng tinh như bông cam
Sân trường đẹp từng centimet
Với tuổi mười tám ôm mộng mơ tình
Một sang bình minh dậy
Thấy cỏ hương ướt nhờe giọt sương mai
Ôi tuổi mười tám ấy
Anh hay làm thơ mỗi khi ngắm say hồn.

LNQ




NGƯỜI ẤY

Người ấy đi rồi
Chẳng quay lại với tôi
Tôi tìm nắng chỉ thấy toàn mơ sa
Bạn em đến làm tình nhân bé nhỏ
Chẳng có cảm giác như lúc đầu gặp em
Một đêm
Nằm mơ thấy người ấy
Cười vu vơ khi chia tay với cô bạn
Người ấy đi xa tận năm tháng
Có thấy
Tôi nhớ mỗi khi buổi chiều giăng
Hờn trách tôi lăng nhăn yêu người bạn
Giờ cả hai đã xa chốn mây ngàn
Tương tự quá
Cuộc đời nhiều phong ba
Hiểu lầm nên mất người tôi yêu rồi
Chẳng phải đa tình người kia chỉ là bạn
Không tin kết quả thật đau lòng
Một người sang sông
Người kia xa mặt cách lòng
Tôi nơi này vẫn còn đợi trong
Ai có biết nỗi buồn thê thản của tôi
Chỉ hiểu lầm
Người ấy đã đi... đã xa tôi rồi.

LNQ
Bài này được cám ơn bởi: Cỏ Hương
Lên trên
 Trả lời Trả lời Trang  <1 234
  Chia sẻ   

Đến diễn đàn Tôi có thể làm gì? View Drop Down

Web ThotNot
Web ThotNot.com Forum
Copyright © 2002-2018, ThotNot.com Forum - Diễn đàn đồng hương Thốt Nốt
Phát triển bởi tất cả các thành viên ThotNot.com, ThotNot.net
Địa chỉ liên hệ: adminthotnot.net